Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 
 
Văn học dân gian Đồng bằng sông Cửu Long, Khoa ngữ văn đại học Cần Thơ, NXB Giáo Dục 1997
 
Đời sống t́nh cảm
  • Làm chi dở đục dở trong,
    Lờ đờ nước hến, cho ḷng vấn vương.
    (Đức Ḥa – Long An)
    Làm giàn cho bí leo chơi,
    Chẳng may bí dộp, mồng tơi leo cùng.
    (Thới Long – Ô Môn – Cần Thơ)
    Làm người có vợ có chồng,
    Mấy ai mà chịu pḥng không tới già.
    Hữu duyên chẳng quản đường xa,
    Vô duyên dầu ở một nhà chẳng nên.
    Trăm năm giữ tấm ḷng bền,
    Trọn đời tôi quyết chẳng quên mặt nàng.
    (Vĩnh Thạnh – Châu Thành –Kiên Giang)
    Làm quen mà lỡ không quen
    Lênh đênh mặt nước như sen thả hồ.
    (Thuận Thới – Trà Ôn – Vĩnh Long)                                     trang 418
    Làm thơ anh dán đọt bần,
    Dán cho hai họ Nguyễn, Trần gặp nhau.
    (TX.G̣ Công – Tiền Giang)
    Láng Hầm nước chảy xuôi ḍng,
    Gặp em anh hỏi có chồng hay chưa?
    Anh hỏi th́ em xin thưa
    Mẹ cha xế bong nên chưa có chồng.
    (Vĩnh Lợi – Thạnh Trị - Sóc Trăng)
    Lao xao song bủa vô lùm,
    Biết đâu căn nợ chỉ giùm cho em.
    (Vĩnh Ḥa – G̣ Quao – Kiên Giang)
    Lao xao song bủa dưới thoàn,
    Vắng em một bữa, ăn vàng không ngon.
    (Lương Ḥa – Châu Thành – Trà Vinh)
    Lạt mục v́ bởi tre non,
    Lạt như giống bậu, c̣n son không thèm.
    (Long Xuyên – An Giang)
    Lăng xăng buốm đậu chéo khăn,
    Bởi anh vụng tính, lăng quằng bướm bay.
    Lăng xăng bướm lượn vườn hoa,
    Đôi ta mới gặp, mẹ già chưa hay.
    (Thị Trấn Kế Sách – Sóc Trăng)                                            trang 419
    Lắng tai nghe cho rơ, nghe chuông gơ một giờ,
    Biểu anh cưới vợ đừng chờ
    Tuổi em c̣n nhỏ, để phụ mẫu chờ đôi năm.
    (Cái Mơn – Chợ Lách – Bến Tre)
    Lâu ngày gặp bạn trung thành,
    Có chân rắn biết, ngọc có lành ngọc hay.
    Được vàng, được bạc trong tay,
    Không bằng anh được hôm nay gặp nàng.
    (Ḥa An – Cao Lănh – Đồng Tháp)
    Lầu nào cao bằng lầu ông Chánh,
    Bánh nào trắng bằng bánh ḅ bông,
    Anh thương em từ thuở má bồng,
    Bây giờ em lớn, lấy chồng bỏ anh.
    (An Ḥa – Giá Rai –Bạc Liêu)
    Lầu nào cao bằng lầu ông Đốc,
    Đất nào dốc bằng đất Nam Vang,
    Nghe tiếng anh than, hai hang lụy nhỏ,
    Em có mẹ già, biết bỏ cho ai ?
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh –Vĩnh Long)
    Lầu nào cao bằng lầu xă Thượng,
    Nghĩa nào trượng bằng nghĩa phu thê
    Dầu anh lạc Sở qua Tề,
    Trăm năm anh cũng trở về với em.
    (B́nh Sơn – G̣ Công Tây – Tiền Giang)                 trang 420
    Lấy khách, khách lại về Tàu.
    Lấy con nhà giàu nay đánh mai đập.
    Lấy lính tập nay đổi mai dời,
    Lấy chồng lưới, ở đời nuôi con.
    (Nhơn Mĩ – Kế SÁch – Sóc Trăng)
    Lén mẫu thân may anh cái áo,
    Năm sáu bữa rồi cớm cháo không ăn.
    (Cao Lănh – Đồng Tháp)
    Lên non t́m ngọc, xuống biển t́m châu,
    Gởi lời bạn cũ đừng sầu,
    Không mai th́ mốt, anh bắc cầu thăm em.
    (Tân Châu – An Giang)
    Lên non bẻ lá đề thơ
    Câu đợi câu chờ, câu nhớ, câu thương.
    (Vĩnh Tường – Long Mĩ – Cần Thơ)
    Lên xe em cũng muốn lên xe
    Xuống kiệu em cũng muốn xuống kiệu,
    Ai hay se găy, ai dè kiệu hư
    Buổi xưa anh tới nói em không ừ,
    Bây giờ em trách mẫu từ sao đang.
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Lên xe, xe thét, xe gầm,
    Ḷng thương người nghĩa dăi dầm nắng mưa.
    (Núi Sập – Thoại Sơn – An Giang)                           trang 421
    Lên xe liếc thấy con phượng hoàng
    Xuống xe liếc thấy con bạn vàng hồi hương.
    (B́nh Khánh – Mỏ Cày – Bến Tre)
    Lịch sự chi đó mà làm niềm trăng gió
    Giàu mấy mươi mà nói tiếng của kho.
    Sông sâu ḷng bậu khó ḍ,
    Tới đây khác thể con đ̣ mới đưa.
    (Bến Lức – Long An)
    Liễu đậu nhành mai, mai oằn liễu té,
    Anh có vợ rồi, kêu em vô làm bé sao nên.
    (An trạch – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Liều ḿnh lội xuống ao sâu,
    Đặng đo miệng cá uốn câu cho vừa.
    Anh ơi, gá duyên đừng kén, đừng lừa
    Cụm mây kia đen đặc, ngọn gió lùa c̣n tan.
    (Tân B́nh – Phụng Hiệp – Cần Thơ)
    Linh đinh một chiếc xuồng ba lá
    Anh cảm thương nàng mẹ góa con côi.
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Linh đinh không cửa không nhà,
    Thương nhau phải rang hiệp ḥa lứa đôi.
    (Nhơn Nghĩa – Châu Thành – Cần Thơ)                                trang 422
    Lọng vàng che nải chuối xanh
    Tiếc choc him phụng đâu nhành cây khô.
    (Vĩnh Lạc – G̣ Quao – Kiên Giang)
    Ḷng qua như sắt,
    Nói chắc một lời,
    Qua không có dạ đổi dời như ai.
    (Mộc Hóa – Long An)
    Lỡ khi ăn miếng trầu anh,
    Đêm lo ngày sợ, mặt xanh như chàm.
    (Đa Lộc – Châu Thành – Trà Vinh)
    Lời thề biển bốn non ba
    Em đừng phiền muộn mẹ cha tỏ tường.
    Khoát màn loan anh nằm dựa mé giường
    Anh thương em, sao không sợ các đường tử sanh.
    (Vĩnh Phong – châu Thành – Kiên Giang)
    Lộ bất hành bất đáo,
    Chung bất đả bất minh,
    Bây giờ mới rơ sự t́nh,
    Tại bà mai ở độc, hai đứa ḿnh mới xa.
    (Thị trấn Ba Tri – Bến Tre)
    Lục b́nh theo nước chảy xuôi
    Xa em anh nhớ không nguôi trong ḷng.
    (Kiểng Phước – G̣ Công Đông – Tiền Giang)                   trang 423
    - Lục b́nh trôi dưới sông, sao kêu bằng rau mác?
    Con c̣ không nhát, sao gọi c̣ ma?
    Trai nam nhân đối đặng thời tôi lén mẹ già theo không.
    - Rau mác khác, lục b́nh nó khác,
    Tên c̣ ma chứ không phải nhát mà ra,
    Thục nữ ơi, nhà em gần đây, hay ở phương xa?
    Em đố anh anh đối đặng, em phải lén mẹ già theo anh.
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Lúc em bước chân ra,
    Má ở nhà có dặn,
    Công sanh thành là nặng,
    Điều t́nh ái là khinh,
    Đừng nên ham nhan sắc đắm t́nh,
    Lánh xa bửu điếm trá đ́nh, chớ vô.
    (An Lạc Tây – Kế Sách – Sóc Trăng)
    Lụy chan chứa đưa chàng xuống vịnh
    Bước chân về trở bệnh tương tư.
    (Thuận Thới – Trà Ôn – Vĩnh Long)
    Lưới thưa bủa lấy cá rô đồng,
    Buông lời hỏi bạn có chồng hay chưa?
    (Vĩnh Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Lưỡi Trương Nghi dẫu bén,
    Miệng Tô Tử dầu lanh                                                           trang 424
    Bây giờ em đă quyết với anh
    Dầu hai ông tái thế dỗ dành em chẳng xiêu.
    (Rạch Giá – Kiên Giang)
    Má hồng ḿnh cũng như ta,
    Đêm nằm thơ thẩn vào ra một ḿnh
    Em thương hay không tự ư của ḿnh
    Không phải anh như bùi Kiệm ép duyên t́nh nguyệt Nga.
    (Tân Hiệp – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Má ơi, con má hư rồi,
    C̣n đâu má gả, má đ̣i bạc trăm?
    (Thạnh Đức – Long Hồ - Vĩnh Long)
    Má ơi đừng đánh con đau
    Để con bắt ốc, hái rau xoài má ăn.
    (Thị trấn Ba Tri – Bến Tre)
    Mạ non mà cấy đất liền
    Vợ thời thấy đó, chạy tiền không ra.
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Mạ non mà cấy đất g̣
    Thương em đứt ruột giả đ̣ làm ngơ.
    (Trần Văn Thới – Cà Mau)                                         trang 425
    Mà loan gối phượng ai ôm,
    Em than phận khó, đêm hôm một ḿnh.
    (Lương Ḥa – Châu Thành – Trà Vinh)
    Màn treo phết đất, gió phất màn lên,
    Ruột đứt từng đoạn, cũng v́ em có chồng.
    (Tân Châu – An Giang)
    Mang bầu tới quán rượu dâu,
    Say hoa đắm nguyệt quên câu ân t́nh.
    (Núi sập – Thoại Sơn – An Giang)
    Mảng (mải) coi cây lí, cây đào,
    Mảng coi lê lựu, quên chào bạn xưa.
    (Ḥa Thuận – Châu thành – Trà Vinh)
    May không chút nữa em lầm,
    Cau vườn không bẻ, bẻ nhầm cau ranh.
    (Định Yên – An Biên – Kiên Giang)
    Mặc cho cha đánh mẹ treo
    Đứt dây rớt xuống cũng theo chung t́nh.
    (Thới Long – Ô Môn – Cần Thơ)
    Mặt dẫu cách chớ ḷng đừng cách,
    Đường dẫu xa, chớ nhân nghĩa không xa.
    Anh có đi đâu nhớ ghé lại nhà
    Trước thăm phụ mẫu sau là thăm em.
    (Mĩ Hội – Cao Lănh – Đồng Tháp)                           trang 426
    Mặt nh́n nước mắt rưng rưng,
    Ở thời khó ở, dời chân khó dời.
    (Ba Trinh – Kế Sách – Sóc Trăng)
    Mặt trời vừa lặn, mặt trăng vừa chói,
    Em quay mặt lại đây cho anh hỏi đôi lời,
    Ơn cha như biển, nghĩa mẹ như trời,
    Hai đứa ḿnh thương lắm, biết có đời ở đời được không?
     (Sa Đéc – Đồng Tháp)
    Mâm thau chùi sáng, để xuống ván cái xèng,
    Em đừng chê anh áo rách quần phèn,
    Con nhà ruộng rẫy có hèn hơn ai?
     (Ba Thê – Thoại Sơn – An Giang)
    Mây muốn mưa trời chưa có chuyển,
    Anh muốn gần nàng ngại một kiểng hai quê.
    (Thị trấn Ba Tri – Bến Tre)
    Mây trên trời bủa giăng tứ phía,
    Nước ngoài biển sóng dợn tứ bề,
    Biết làm sao cho hiệp nghĩa phu thê,
    Đó chồng, đây vợ đi về có đôi.
    (An Trạch – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Mẹ hay th́ hai ḿnh chịu,
    Chớ xa rồi biết liệu làm sao.
    (Tân B́nh – Phụng Hiệp – Cần Thơ)                                     trang 427
    Mẹ già ở túp lều tranh,
    Đói no không biết, rách lành không hay.
    (Bến Lức – Long An)
    Mẹ em ham ăn cá thu,
    Gả em xuống biển mù mù biệt tăm.
    (Long Đức – TX Trà Vinh)
    Mẹ mong gả thiếp về giồng,
    Thiếp than phận thiếp gánh gồng chẳng kham.
    (Vĩnh Tường – Long Mĩ – Cần Thơ)
    Mèo lành ai nỡ cắt tai,
    Gái hư chồng bỏ, khoe tài chi em.
    (Vĩnh Lạc – G̣ Quao – Kiên Giang)
    Mênh mông sông rộng cồn dài,
     Suốt đêm lặn hụp, nghèo hoài anh ơi.
    (Vĩnh Ḥa Hiệp – Châu Thành – Kiên Giang)
    Ḿnh có thương chặt tóc ḿnh thề,
    Chỉ trời vạch đất chớ hề bỏ nhau.
    (Vĩnh Thuận – Kiên Giang)
    Ḿnh nói đối ta ḿnh chưa có chồng,
    Ta đi qua ngơ, ḿnh bồng con ra,
    Con ḿnh khéo giống con ta,
    Con ḿnh bảy rưỡi, con ta ba phần.
    (Châu Hưng – Thạnh Trị - Sóc Trăng)                                  trang 428
    Ḿnh thương tôi chưa mấy mà ḿnh than,
    Chừng tôi thương lại, chiếc tàu Nam Vang chở đầy.
    (B́nh Minh – Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Ḿnh thương thủng thẳng tôi đành,
    Dầu cho áo rách, khăn lành cũng ưng.
    Hồi nào một gối kề lưng,
    Bây giờ như thể người dưng sao đành.
    (Trường Thành – Châu Thành – Cần Thơ)
    Miếng đất láng nguyên tự nhiên cỏ mọc,
    Anh mảng lo nghèo, bạn ngọc có đôi.
    (Cái Mơn – Chợ Lách – Bến Tre)
    Miếng trầu miếng cau là duyên là nợ,
    Miếng vôi miếng thuốc là vợ là chồng,
    Trách ai xin con cá rô đồng,
    Lân la chi đó để chồng em ghen.
    (B́nh Sơn – G̣ Công Tay – Tiền Giang)
    Miệng đọc cửu chương, tay nương bàn toán,
    Anh hỏi thăm nàng quê quán ở đâu?
    (Trần Văn Thời – Cà Mau)
    Miệng em cười, anh thấy muốn xem,
    Phải chi có giấy, anh đem họa h́nh.
    (An Lạc Thôn – Kế Sách – Sóc Trăng)                                 trang 429
    Miệng lằn, lưỡi mối nào yên,
    Xa nhau cũng bởi láng giểng dèm pha.
    (Tân Châu – An Giang)
    Mịt mù gió thổi cát bay,
    Một lời giao ngăi, ngàn ngày nhớ thương.
    (Tháp Mười – Đồng Tháp)
    Một bàn tay năm ngón,
    Có ngón ngắn, ngón dài,
    Người ta kẻ kém người tài,
    Anh xem cho kĩ, gái này kém ai?
    (Trần Văn Thời – Cà Mau)
    Một cây bùm rùm nứt ra năm bảy nhánh bê rê,
    Một ḿnh anh chịu lỗi bề nghĩa nhân.
    (Trường Thành – Châu Thành – Cần Thơ)
    Một chờ, hai đợi, ba trông,
    Bốn thương, năm nhớ, bảy tám chín mong, mười t́m.
    (Kiếng Phước – G̣ Công Đông – Tiền Giang)
    Một em nói anh nghe, hai em nói anh nghe,
    Em mua một miếng đất, lập một miếng vườn,
    Trồng hành, tỉa cải, rải hột sa kê,
    Hồi nào em nói anh chê,
    Bây giờ cải úa, sa kê đă tàn.
    (An Ḥa – Giá Rai – Bạc Liêu)                                             trang 430
    Một lời thề, không duyên thời nợ,
    Hai lời thề, không vợ thời chồng,
    Ba lời thề, khai núi lấp sông,
    Em quyết theo anh cho trọn, kẻo uổng công anh chờ.
    (Châu Đốc – An Giang)
    Một mai trống lủng khó hàn,
    Dây lùn khó dứt, bạn vàng khó phân.
    (Lục Sĩ Thành – Trà Ôn – Vĩnh Long)
    Một mai thiếp có xa chàng,
    Đôi bông thiếp trả, đôi vàng thiếp xin.
    (Thoại Sơn – An Giang)
    Một ḿnh thiếp chịu một ḿnh,
    Một ôm củi quế, một ḿnh gạo châu.
    (Lương Ḥa – Châu Thành – Trà Vinh)
    Một miếng nhục em c̣n chịu được,
    Hai miếng nhục em bước ra đi,
    Con cá tróc vi, hiềm v́ nước chảy,
    Cần câu kia găy, bớ hỡi cần câu,
    Anh với em chưa dứt đoạn sầu,
    Canh năm gà gáy, trống trên lầu vội tan.
    (Đầm Dơi – Cà Mau)                                                             trang 431
    Một ḿnh lo bảy lo ba,
    Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên.
    C̣n duyên anh cưới ba heo,
    Hết duyên anh đánh ba hèo đuổi đi.
    (An B́nh – Long Hồ - Vĩnh Long)
    Một ngày xuống bến ba lần,
    Trông em chằng thấy, thấy bần đu đưa.
    (Kiếng Phước – G̣ Công Đông – Tiền Giang)
    Một nhành tre, năm ba nhành trảy, sáu bảy nhành gai,
    Nhà ai cửa đóng then cài,
    Anh vô không đặng, đứng ngoài anh trông.
    (Ba Thê – Thoại Sơn – An Giang)
    Một tay hai trái khó bưng,
    Miễn (là) bưng trái nọ th́ đừng trái kia.
    (Ba Tri – Bến Tre)
    Một thuyền, một bến, một dây,
    Ngọt bùi ta hưởng, đắng cay ta cùng.
    (Mĩ Ḥa – Cao Lănh – Đồng Tháp)
    Một thương em giỏi bán buôn,
    Hai thương mái tóc cài gương trên đầu,
    Ba thương cặp mắt bồ câu,
    Bốn thương môi mỏng, má bầu xinh xinh,
    Năm thương giọng nói hữu t́nh,
    Sáu thương trán rộng, thượng đ́nh em cao,
    Bảy thương vóc liễu má đào,
    Tám thương da trắng hồng hào dễ ưa,
    Chín thương sóng mũi dọc dừa,
    Mười thương em đẹp mà chưa có chồng.
    (Định Yên – An Biên – Kiên Giang)                                    trang 432
    Một trăm con bướm trắng,
    Nó cắn đứt dây đờn,
    Đứt dây ḥ hẹn, con bạn hờn trăm năm.
    (Châu Hưng – Thạnh Trị - Sóc Trăng)
    Một trăm năm, một trăm cái tết,
    Anh kết duyên chẳng đặng với nàng,
    Anh cầm dao đâm họng rơ ràng cho nàng coi.
    (Thành Công – G̣ Công Tây – Tiền Giang)
    Một trăm năm, một trăm tết,
    Nếu không kết đặng duyên hài,
    Nằm lăn xuống đất lạy hoài ông tơ.
    (Mĩ Hội – Cao Lănh – Đồng Tháp)
    Một vũng nước trong, một ḍng nước đục,
    Một trăm người tục, một chục người thanh.
    Dạo chơi khắp xứ châu thành,
    Tới đây phỉ dạ v́ anh gặp nàng.
    (Vĩnh Xuân – Trà Ôn – Vĩnh Long)                          trang 433
    Mới gặp nhau đừng buông lời nói quấy,
    Tiền tài không trọng mấy, em quư nghĩa tào khang.
    Em mê chi những hột thủy xoàn,
    Miển anh giử đặng tấm ḷng vàng đừng phai.
    (Giai Xuân – TP Cần Thơ)
    Mù u bông trắng. lá quắn, nhụy huỳnh,
    Có con gái đẹp không gả cho ḿnh,
    Chờ khi đi cấy ḿnh ŕnh, ḿnh ôm.
    (Núi Sập – Thoại Sơn – An Giang)
    Mùa nước nổi lắm tôm nhiều cá,
    Xách cái nơm đi đó đi đơm,
    Lom khom giữa nước giữa đồng,
    Một ḿnh hiu quạnh, chạnh ḷng nhớ em.
    (An Trạch – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Mùng rộng chiếu trải thênh thang,
    Lăn qua đụng gối, anh tưởng nàng, anh ôm.
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Muối mặn, ba năm c̣n mặn,
    Gừng cay, sáu tháng c̣n cay,
    Hỏi thăm mưu kế ai bày,
    Cho nên chồng vợ mỗi ngày một xa.
    (Hà Tiên – Kiên Giang)
    Mưa lâm râm ướt dầm lá hẹ,
    Cảm thương người có mẹ không cha.
    (Thủ Thừa – Long An)                                                            trang 434
    Mưa sa nhỏ giọt đọt gừng,
    Đôi ta c̣n nhỏ xin đừng nhớ thương.
    (Lương Ḥa – Châu Thành – Trà Vinh)
    Mực văng vô áo khó chùi,
    Vô ṿng chồng vợ sụt sùi sao nên?
    Hồi nào nhắn xuống nhắn lên,
    Bây giờ th́ đứng một bên không nh́n,
    Bông xứng bông, b́nh lại xứng b́nh,
    Mực tàu xứng giấy, hai đứa ḿnh sao chẳng xứng đôi.
    (Vĩnh B́nh Nam – Vĩnh Thuận – Kiên Giang)
    Mướp hương bỏ ngọn qua rào,
    Bây giờ gặp mặt, biết chừng nào gần em?
    (Thủ Thừa – Long An)
    Nàng ơi thức ngủ hỡi nàng,
    Chim chi nó đậu nhành bàng nó kêu.
    (An B́nh – Hồng Ngự - Đồng Tháp)
    Nào khi anh dỗ chẳng nghe,
    Bây giờ xách nón chèo ghe đi t́m.
    (Nhơn Ái – Châu Thành – Cần Thơ)
    Con c̣ trắng lượn quanh đám cấy,
    Bước đến đây sao thấy dạ bồi hồi,
    Chẳng duyên chẳng nợ th́ thôi,
    Phải duyên phải nợ, em đáp lời cùng anh.
    (Long Đức – TX Trà Vinh)                                        trang 435
    Năm canh ngơ ngẩn buồn rầu,
    Nhớ người nhơn nghĩa, gan sầu ruột đau.
    (Thị trấn Kế Sách – Sóc Trăng)
    Năm ngoái em c̣n e c̣n ngại,
    Năm nay em kêu đại bằng ḿnh,
    Áo bà ba nút ốc chung t́nh ai may?
    (B́nh Khánh – Mỏ Cày – Bến Tre)
    Năm ngoái em trồng khoai lang có dây không củ,
    Năm nay em trồng khoai lũ có củ quên đào,
    Em gặp anh đây quên hỏi, quên chào,
    Anh có thương đừng trách, trách thời đừng thương.
    (Thuận Thới – Trà Ôn – Vĩnh Long)
    Năm th́n trời băo th́nh ĺnh,
    Kẻ trôi người nổi, hai đứa ḿnh c̣n đây,
    Tơ hồng nay đă về tây,
    Bà nguyệt ở lại xe dây hai đứa ḿnh.
    (Núi Sập – Thoại Sơn – An Giang)
    Nắng bao lâu dây bần không héo,
    Mưa một giờ bầu lại ra bông.
    (Thới Long – Ôn Môn – Cần Thơ)
    Nắng lên cho héo lá lan,
    Cho đáng kiếp chàng, phụ rẫy ta xưa.
    (An B́nh – Long Hồ - Vĩnh Long)                            trang 436
    Nắng một ngày héo cọng dây dưa,
    Anh đi đâu ngồi đó, trời trưa chưa về.
    (Mĩ Luông – Chợ Mới – An Giang)
    Nét mực thẳng hay đau ḷng gỗ,
    Lời nói ngay trái lỗ tai người,
    Qua tiếc em khôn khéo vẹn mười,
    Nỡ không soi xét để rời duyên nhau.
    (Thị trấn Ba Tri – Bến Tre)
    Nên th́ lập kiểng trồng hoa,
    Chẳng nên đá kiểng, trồng cà dái dê.
    Chẳng nên thiếp trở lộn về,
    Dưỡng nuôi từ mẫu trọn bề hiếu trung.
    (B́nh Minh – Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Ngày anh làm lễ tơ hồng,
    Đêm em bẻ găy chữ đồng với anh.
    (Tân Châu – An Giang)
    Ngày nào mà đặng gần ḿnh,
    Mới là hết bịnh tư t́nh cùng em.
    (Sa Đéc – Đồng Tháp)
    Ngày nào nên ngăi vợ chồng,
    Đôi lứa ta như thể cá hóa rồng lên mây.
    (B́nh Sơn – G̣ Công Tây – Tiền Giang)
    Ngày hai bữa cơm canh lạt nhách,
    Trách cha với mẹ nàng t́nh nghĩa phôi pha,
    Khi xưa sao nói gần xa,
    Bây giờ ở bạc t́nh ta cũng tàn.
    (Thanh B́nh – Giá Rai – Bạc Liêu)                          trang 437
    Ngó đâu ngó đó th́ vui,
    Ngó về xứ cũ bùi ngùi nhớ em.
    (Thủ Thừa – Long An)
    Ngó lại đằng trước thấy b́nh tích nước,
    Ngó lại đằng sau thấy bộ kỉ trà,
    Anh thấy em có một mẹ già,
    Muốn vô phụng dưỡng biết là đặng không?
    (An Trạch – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Ngó lên Châu Đốc thấy gốc bần trôi,
    Ngó về Gia Định thấy vịnh Cây Đào,
    Anh thương em ruột thắt gan bào,
    Biết em thương lại chút nào hay không.
    (Tân Phú Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Ngó lên đám mạ đất g̣,
    Kêu anh cũng ngặt, kêu ḅ khó kêu.
    (An B́nh – Hồng Ngự - Đồng Tháp)
    Ngó lên đám bắp trổ cờ,
    Biết em mấy tuổi mà chờ uổng công.
    (B́nh Khánh – Mỏ Cày – Bến Tre)
    Ngó lên chót vót ngọn bầu,
    Thấy đôi diệc đậu em sầu phận em.
    (Vĩnh Tường – Long Mĩ – Cần Thơ)                                     trang 438
    Ngó lên chữ ứ, ngó xuống chữ ư,
    Anh thương em thủng thẳng em ừ
    Anh đừng thương vội, phụ mẫu từ nghĩa em.
    (Thành Công – G̣ Công Tây – Tiền Giang)
    Ngó lên mây trắng trời xanh,
    Ưng đâu cũng vậy, ưng anh cho rồi.
    (Lục Sĩ Thành – Trà Ôn – Vĩnh Long)
    Ngó lên trên rừng thấy cặp chim đương đá,
    Ngó ra ngoài biển thấy cặp cá đương đua,
    Anh về lập miếu thờ vua,
    Lập trang thờ mẹ, lập chùa thờ cha.
    Anh về bán gốc cây đa,
    Bán cặp trâu già, mới cưới đặng em.
    (Long Đức – TX Trà Vinh)
    Ngó lên trời sao giăng tứ phía,
    Ngó xuống biển đá dựng tứ bề,
    Làm sao đặng chữ phu thê,
    Để bước ra về bên đó có đôi.
    (Tân B́nh – Phụng Hiệp – Cần Thơ)
    Ngó lên trời trời cao lồng lộng,
    Ngó dưới đất đất rộng mênh mông,
    Em ở làm chi lớn tuổi chưa chồng,
    Anh đây chưa vợ, thấy má hồng anh thương.
    (Tân Phú Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)               trang 439
    Ngó lên trời, trời cao lồng lộng,
    Ngó dưới đất, đất rộng mênh mông,
    Anh với em gá nghĩa chung t́nh,
    Dù ăn cơm quán, ngủ đ́nh cũng ưng.
    (Tân Mĩ – Chợ Mới – An Giang)
    Ngó vô tấm kiếng thấy h́nh,
    Hạc chầu đủ cặp hai đứa ḿnh lẻ đôi.
    Lẻ đôi em chịu lẻ đôi,
    Hoa tàn em cũng đợi, bần trôi em cũng chờ.
    (TP Cần Thơ)
    Ngồi xóm trên giăng lưới, xóm dưới giăng câu,
    Ai làm cho trai thảm gái sầu,
    Cơm ăn chẳng đặng, ăn trầu giải khuây.
    (Đa Lộc – Châu Thành – Trà Vinh)
    Ngọc lành c̣n đợi giá cao,
    Kim vàng cũng đợi lụa đào mới may.
    (Cái Mơn – Chợ Lách – Bến Tre)
    Ngọn dền tía, ngọn mồng tơi cũng tía,
    Ngọn lang giâm, ngọn mía cũng giâm,
    Thấy anh tốt mă em lầm,
    Bây giờ so lại giận bầm lá gan.
    (Thủ Thừa – Long An)
    Ngồi buồn chẳng biết trách ai,
    Trách tằm kia chẳng đoái hoài tới đâu,
    Dâu kia hết lá v́ tằm,
    Mối sầu bết kể mất năm cho rồi?
    (Thanh Đức – Long Hồ - Vĩnh Long)                                   trang 440
    Ngồi buồn, dệt gấm thêu hàng,
    Song cửa kêu lắc cắc mà dạ nhớ thương chàng bâng khuâng.
    (Hà Tiên – Kiên Giang)
    - Nghe anh hay chữ, em hỏi thử đôi lời:
    Từ mặt nước lên trời mấy trăm ngàn thước?
    Từ mặt nước đo xuống âm phủ, mấy trăm dặm đường?
    Em kể chuyện từ đời Tống đến đời Đường,
    Ông vua Đường có cuốn sách Minh Tâm,
    Một cuốn có mấy chục tờ,
    Một tờ có mấy chục chữ,
    Anh đứng làm trai quân tử tỏ lại em tường,
    Trăm năm kết nghĩa cang (cương) thường với anh.
    - Nghe em hỏi tức, anh đáp phứt cho rồi,
    Từ mặt nước lên đến trời ba trăm ngàn thước,
    Từ mặt nước đo xuống âm phủ ba trăm dặm đường,
    Anh kể chuyện từ đời Tống cho đến đời Đường,
    Ông vua Đường có cuốn sách Minh Tâm,
    Một cuốn có ba trăm tờ,
    Một tờ có ba trăm chữ,
    Anh đứng làm trai quân tử tỏ lại cho em tường,
    Trăm năm gá nghĩa cang thường hay chưa?
    (Thới Long – Ô Môn – Cần Thơ)                                          trang 441
    Ngọc bất trác, bất thành khí,
    Nhân bất học bất tri lí,
    V́ bởi anh nghèo nên chịu chữ ngu si,
    Phải chi anh đây có của, thua ǵ hỡi em !
    (Tân Phú Thạnh – Châu Thành – Cần Thơ)
    Ngỡi nhân nay giận mai hờn,
    Ḷng em ở thẳng như đờn lên dây.
    (Ngăi Tứ - Tam B́nh – Vĩnh Long)
    Ngửa tay trao nén vàng mười,
    Vàng mười không chuộng, chuộng người trao tay.
    (Đức Ḥa – Long An)
    Nhạn đậu cành sung, anh giương cung bắn nhạn,
    Con nhạn đi rồi, làm bạn với ai?
    (Kế Sách – Sóc Trăng)
    Nhạn lạc bầy, kêu sương nơi viễn bắc,
    Em thương anh rồi, em hứa chắc một câu.
    (Trần Văn Thời – Cà Mau)
    Nhạn nam, cá bắc,
    Con bay tắt, con bay ṿng,
    Duyên gặp duyên không kết nghĩa, đóng cửa pḥng đợi nơi đâu.
    (Tháp Mười – Đồng Tháp)                                                     trang 442
    Nhất nhật phu thê bá dạ ân,
    Nhất nhật đồng sàng chung dạ ái,
    Một ngày cũng nghĩa phu thê,
    Tay ấp má kề sanh tử có nhau.
    (Mĩ Hội – Cao Lănh – Đồng Tháp)
    Nhớ ai, em những khóc thầm,
    Hai tay áo quẹt ướt dầm cả hai.
    (An Trạch – Giá Rai – Bạc Liêu)
    Nhợ xa cần, nhợ lại nằm khoanh,
    Chim kêu rủ rỉ, nhớ tới anh tui khóc muồi.
    (Trần Văn Thời – Cà Mau)
    Nhứt lê, nh́ lựu, tam đào,
    Bên t́nh bên nghĩa, bên nào cũng đồng cân.
    (Thuận Thới – Trà Ôn – Vĩnh Long)

     

     

    Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

      Hà Phương Hoài

    Kỹ Thuật Truy Tầm

    Hoàng Vân

    Sưu tầm Nhạc Dân Ca

    Julia Nguyễn
    Xin vui ḷng liên lạc với  Trang Chủ về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
    Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
    Last modified: 05/04/14