Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 
 

Ca Dao Dân Ca Nam Kỳ Lục Tỉnh từ 801 - 900

 

801 . Cây đa cũ bến đ̣ xưa,
Bây giờ con bóng đương trưa,
Buông lời hỏi bạn kén lừa nữa thôi.
802. Đêm khuya ra đứng giữa trời,
Giơ tay anh ngoắt nguyệt, nguyệt dời phương nao.
803. Biển đông sóng dực bả đào,
Ngăi nhân khác thể sóng nhào biển đông.
804. Bậu coi con sư tử ngồi giữ cái lư đồng,
Dầu bậu chính chuyên cho lắm,
Không chồng cũng hư.
Đêm khuya ngồi dựa thảo lư,
Gởi thân phận thiếp nên hư tại chàng.
805. Bấy lâu cách mặt con bạn vàng,
Bây giờ gặp mặt ngỡ ngàng khó phân.
806. Ngọc sa xuống biển ngọc trầm,
Anh thất ngôn một tiếng không cầm đặng em.
807. Dập d́u lá gió ngành chim,
Sớm đưa Tống Ngọc, tối t́m Trường Khanh. (1)
(1) Tống Ngọc: người nước Sở, đời Chiến Quốc, nổi tiếng đẹp trai và hay có tính trăng hoa; Trường Khanh: tức Tư Mă Tương Như, người đời Hán; khi đi chơi nước Thục, gặp Trác Văn Quân gảy khúc Phượng cầu Hoàng để ghẹo rồi lấy nhau. Điển tích này thường dùng để chỉ việc trai gái lẳng lơ.
808. Con chim quyên lựa nhánh lựa nhành,
Gái khôn lựa chốn trai lành em gởi thân.'
809. Nói ra tủi hổ muôn phần,
Bốn mùa đông lạnh chẳng gần hơi em.
810. Bậu đừng ỷ sắc khoe ḿnh,
Thương hồ nhiều kẻ hữu t́nh anh chẳng mê.
 
811. Gió đưa bụi chuối sau hè ,
Anh ham vợ bé bỏ bè con thơ.
812. Cái miếu linh thiêng có bốn cây cột kiềng kiềng,
Rui tre mè trắc, cắt tóc thề nguyền,
Lời thề nước biếc non xanh,
Nhện giăng sóng dợn sao đành bỏ nhau.
813. Thấy em hân hấn má đào,
Thanh tân mày liễu, dạ nào anh chẳng thương.
814. Chim khôn chẳng phụ cây tàn,
Gái khôn chứ thấy cơ hàn mà vong.
815. Một vũng nước trong,
Một ḍng nước đục,
Một trăm người tục,
Một chục người thanh,
Biết đâu tâm phúc gởi ḿnh,
Mua tơ thêu lấy tượng B́nh Nguyên Quân. (1)
(1) B́nh Nguyên Quân con của Triệu Vũ Linh Vương đời Chiến Quốc, tên thắng, được phong ở đất B́nh Nguyên. B́nh Nguyên Quân là người nổi tiếng hiếu khách, tốt bụng.
816. Nước không chưn sao gọi rằng nước đứng,
Chén của người sao gọi chén chung.
817. Cây khô tưới nước cũng khô,
Vận nghèo đi tới xứ mô cũng nghèo.
8t8. Cỏ mọc thềm giếng cheo leo,
Lâm chung có bậu hiểm nghèo có qua.
819. Đầu th́ cơng chúa,
Vai mang cốt mẹ,
Tay dắt cha già,
Gặp mặt em nước mắt nhỏ sa,
Anh lấy vạt áo dà anh chặm,
Điệu cang thường ngàn dặm chẳng quên.
820. Tàu lui khỏi vịnh em thọ bịnh đau liền,
Chẳng tin anh hỏi hết xóm giềng mà coi.
 
821. Giơ tay anh hứng sương trời,
Rửa làm sao sạch những lời thị phi.
822. Mạc đạo xà vô giác,
Thành long giả vị tri,
Bậu chê anh quân tử lỡ th́,
Anh tỉ như con cá ở cạn, chờ khi hóa rồng.
823. Từ nay em bậu chớ trông,
Thuyền anh ra cửa như rồng lên mây.
824. Hỏi thăm chuyện văn ai bày,
Ngăi nhơn thăm thẳm một ngày một xa.
825. Sơn cách thủy cách,
Tấm ḷng anh không cách,
Đường xa dặm xa,
Nhân ngăi em không xa,
Đi đâu anh cũng ghé nhà,
Trước thăm phụ mẫu sau là viếng em.
826. Chim đại bàng bay ngang Chợ Đệm,
Thức Lưu Bị rày bàn luận chiêm bao. (1)
(1) Chợ Đệm: chợ ở huyện B́nh Chánh, TP Hồ Chí Minh, xưa chuyên bán đệm. Câu ca dao này chủ về việc "chơi chữ": đệm, bị, bao.
827. Thân em như thể trái đào,
Anh ơi anh muốn chưng quả tử bàn nào anh chưng.
828. Xấu dao cắt chẳng mỏng gừng,
Xấu người mai ước cầm chừng đôi ta.
829. Chim bay về núi Điện Bà, (1)
Phân chồng rẽ vợ ai mà chẳng thương.
830. Chừng nào thủy nọ xa gương,
Đừng chào anh nữa, t́nh thương cạn rồi.
 
831. Ngó lên nước xoáy ngùi ngùi,
Nhớ ông Cao Tổ vua tôi một ḷng.
832. Đâu đâu cũng có anh hùng,
Xin em giữ vẹn chữ tùng mà thôi.
833. Lăo mầng cây héo nẩy chồi,
Vợ mang chín tháng đủ thôi mười ngày.
834. Chim quyên láo liếng đường cày,
T́nh thâm ngỡi (nghĩa) trượng mấy ngày lại xa.
834. Nước mắt nhỏ sa,
Anh lấy cái áo dà anh chặm,
Điệu cang thường ngàn dặm anh phải theo.
836. Đường trường nước chảy như reo,
Thương em chẳng nệ mái chèo ngược xuôi.
837. Ngọn cờ phết, ngọn lau cũng phất,
Nồi đồng sôi nồi đất cũng sôi,
Bậu với qua duyên nợ ră rời,
Tới lui chi nữa, đứng ngồi uổng công.
Bậu ở bên đông, bậu lấy chồng bên bắc, ớ em!
838. Em không nhớ thuở anh cầm ngọn dao sắc,
Anh cắt năm bảy cái lát gừng,
Anh bỏ vào thang thuốc bắc,
Anh sắc chén rưỡi c̣n bảy phân,
Tay anh đỡ lưng, miệng anh vái tổ,
Nguyện cho em uống vào, bịnh dủ mười phân. (1)
(1) Dủ: Hơn, càng hơn, khá, lành mạnh; Bệnh  thuyên dủ: Bệnh khá rồi (DNQÂ. 1.1,245)
839. Bước lên lưng ngựa đằm đằm,
Anh thấy em khác ư hôm rằm đến nay.
840. Đường dài mới biết sức ngựa hay,
Bây giờ mới biết con bạn dày trí khôn.
 
841. Nhứt ngôn trúng, vạn ngôn dụng,
Nhứt ngôn bất trúng, vạn sự bất thành.
Bậu với qua như bát cơm nguội chan canh,
Có xa th́ chớ soạn sành chuyện anh.
842. Nhứt ngôn trúng, vạn ngôn dụng,
Nhứt ngôn bất trúng, vạn sự bất thành.
Gió đưa tàu chuối tanh bành,
Bậu ôm duyên bậu bán, tứ diện thành đều hay.
843. Mặt giao mặt đó đây hai mặt,
Tay bắt tay đây đó hai tay,
Phải chi anh biết chắc em rày,
Đường đi thiên sơn vạn thủy,
Mấy mươi ngày anh cũng phải đi.
844. Con thỏ giỡn lân,
Lân quỳ trực thị,
Ai ở bạc t́nh th́ bị mũi tên.
845. Bắc nam rày chẳng thuận t́nh,
Bảo em kết nghĩa cho thành tấm thân.
846. Bất tham sanh hề vô húy tử,
Anh có hoang đàng em giữ hiếu trung.
847. Nhơn tham tài tắc tử,
Điểu tham thực tắc vong.
Ai hay bậu ở hai ḷng,
Dụ anh tới chốn loan pḥng hại anh.
848. Thà tôi chịu chết trên nhành,
Chẳng thà bỏ bạn sao đành bạn ơi.
849. Công bất thành, danh bất toại nàng ôi!
Đứt dây Bà Nguyệt, ỷ thôi rồi t́nh thương.
850. Chim loan, chim én, chim phụng, chim nhàn,
Ba bốn con bay thẳng một đàng,
Bỏ con tước rũ, đậu cây liễu ủ, cây tùng tàn,
Mai sau anh có thác xuống vàng,
Hồn khôn anh dật dựa bên nàng anh chơi.
 
851 . Đêm khuya hoài vọng đợi chờ,
Bạn loan dứt nghĩa bao giờ không hay.
852. Trời cao đất thấp,
Anh dện tam cấp,
Anh lập cửu trùng đài,
vận hư trời xui khiến,
Anh lập hoài cũng hư.
853. Nhứt nhựt bất kiến như tam ngoạt (nguyệt) hề, (1)
Thăm em một chút anh phải trở về,
Sợ e trăng lặn tư bề người dưng.
(1) Một ngày không thấy như ba tháng (Trích trong Kinh Thi).
854. Gan teo ruột thắt chín từng, em ơi,
Em náu nương phụ mẫu cầm chừng đợi anh.
855. Tới đây cụm liễu giao nhành,
Hỏi em kết ngỡi (nghĩa) có thành hay không.
856. Kư mă phùng Bá Lạc,
Đại bàng điểu ngộ lang phong.
Anh muốn chơi cho biết chốn đục trong,
Dầu mà anh có lâm nơi tử địa,
Tấm ḷng anh cũng ưng.
857. Cha mẹ biểu ưng em đừng mới phải,
Em nỡ ḷng nào bạc ngăi với anh.
858. Trống điểm canh thâu trên lầu nhặt thúc,
Rượu một bầu hồng cúc giải khuây.
859. Chim lạc bầy t́m cây nó ẩn,
Tớ lạc thầy, thơ thẩn vào ra.
860. Linh đinh vịt lội giang hà,
Nói cho tết lớp, bạc đà trong tay.
 
861. Một mai bóng xế trăng lài,
Không ai ǵn giữ trong ngoài cho em.
862. Đèn nào cao bằng đèn Châu Đốc,
Đất nào dốc bằng đất Nam Vang,
Một tiếng anh than đôi hàng lụy nhỏ,
Em có chút mẹ già, biết bỏ cho ai.
863. Nghinh hôn giá thú bất khả luận tài,
Trăm năm chẳng hiệp dươn hài,
Anh nằm lăn xuống bệ, anh lạy dài ông Tơ.
864. Ba bốn năm tấm tượng rách, tôi cũng c̣n thờ,
Ḷng em thương ai biết, dạ em chờ ai hay.
865. Cực khổ anh, anh cũng là trai,
Ngặt em là gái, hành hài tấm thân.
866. Ngộ kỳ thời dục báo quân ân,
Thấy nàng muốn kết châu trần nàng ơi!
867. Bấy lâu bậu cần mẫn cái vườn đào,
T́nh xưa ngồi cựu, bậu có nhớ chút nào hay không
868. Bậu với qua t́nh mặn ngỡi (nghĩa) nồng,
Siêu nước sôi chớ quạt, làn gió lồng anh phải che.
869. Sóng dợn bè tre, con cu sè đuôi phụng,
Em có xa anh rồi, cũng để bụng thương anh.
870. Đồng hồ vội trở sang canh,
Sá chi một chút duyên lành,
Anh than hết tiếng, con bạn đành chẳng trao.
 
871. Nguyện cùng dưới thấp trên cao,
Đón con bạn cũ mà trao trâm vàng.
872. Tay cầm nhành bứa, lụy ứa hai hàng,
Xuân xanh anh chẳng gặp, huê tàn gặp em.
873. Trăm năm cốt rụi xương tàn,
Anh có đầu thai kiếp khác, dạ anh c̣n nhớ em,
Em cũng chẳng lo cốt rụi xương tàn,
Tiền nhựt em xảnh, hậu đoàn ră thây.
874. Vai mang kiều khấu,
Tay giấu sợi dây cương dài,
Nặng nề anh không tiếc,
Anh tiếc tài con ngựa hay.
875. Một nhành tre, năm ba nhành trảy,
Sáu bảy nhành gai.
Thương em anh chẳng dám đoái hoài,
Chờ cho bát nước lên đài sẽ hay.
876. C̣n chi nay thiếp mai chàng,
Ghe anh lui khỏi bến, bậu lăng loàn biết đâu.
877. Gối luôn chẳng đặng giao đầu, (1)
Trai thương bát ngát, gái sầu bơ ngơ.
(1) Gối luôn: gối dài, hai người gối.
878. Câu vàng, lưỡi bạc, nhợ tơ,
Câu th́ câu vậy cá chờ có nơi.
879. Vợ lớn đánh vợ nhỏ,
Chạy ra cứa ngơ ,
Ngóng cổ kêu trời!
anh ơi ?
Nhứt phu lưỡng phụ, ở đời đặng đâu?
880. Thấy nàng anh cũng muốn thương,
Sợ e nhứt mă lưỡng cương khó cầm.
(1) Một chồng 2 vợ, Một ngựa hai cương
 
881. Anh hùng tường trải chín châu,
Tới đây lâm lụy phải đầu nhà ngươi.
882. Huê tàn nhụy rữa c̣n tươi,
Để trong quả bắc chờ người phương xa.
883. Tay ôm cái mền gấm,
Tay nắm cái gối vàng.
Bước vô pḥng loan, riêng than với bậu,
Đành chẳng đành đứng lậu tiếng ra.
Đừng tin cái bụng đàn bà,
Chỉ treo gươm tuệ, nó sáng ḷa tợ châu.
884. Tay bưng đĩa muối tay bợ tràng rau,
Thỉ chung như nhứt sang giầu mặc ai.
885. Áo vắt vai đi đâu hăm hở,
Em đă có chồng rồi mắc cỡ lêu lêu.
886. Áo vắt vai anh đi dạo ruộng,
Anh có vợ rồi chẳng chuộng bậu đâu.
B87. Ai làm con cá bống đi tu,
Con cá thu nó khóc,
Con cá lóc nó rầu,
Phải chi ngoài biển có cầu,
Em ra em vớt cái đoạn sầu cho anh.
888. Chỉ xanh chỉ trắng có lộn một sợi chỉ vàng, .
Dầu em có thêu phụng vẽ hoàng,
Thân anh như chiếc đ̣ dọc, đưa nàng sớm khuya.
889. Con chim quyên nó lót ổ dưới đ́a,
Dầu ai có vặn khóa bẻ ch́a,
Đôi lứa ta mới ngộ, đừng na mới hay.
890. Bao giờ loan phụng hiệp vầy, ,
Th́ anh mới đặng giải khuây cơn sầu.
 
891. Người rầu th́ kiểng cũng rầu,
Người rầu kiểng có vui đâu bao giờ.
892. Muốn chồng đây để chồng cho,
Đây là thục nữ chẳng lo chi chồng.
893. Một cây tùng,
Năm bảy con thỏ bạch nó leo chung,
Biết làm sao cho đặng chung cùng với nhau.
894. Công dă tràng thường ngày xe cát,
Sóng ba đào ai xét công cho.
895. Nhứt thương, nhị nhớ, tam sầu,
Giả như ông Lưu Bị qua cầu Khổng Minh.
896. Hột châu rơi xuống đĩa nghiên,
Vui cười chúng bạn, sầu riêng một ḿnh.
897. Em sầu c̣n chỗ thở than,
Anh sầu khác thể nhang tàn đêm khuya.
898. Trách ai ăn giấy bỏ b́a,
Làm cho bạn ngọc cách ĺa đôi phang.
899. Bước vô vén sáo hỏi thầm,
Cớ sao em rơi lụy ướt đầm gối loan.
900. Nương theo chéo áo bạn vàng,
Dầu sanh dầu tử ḿnh nàng mà thôi.
 

Chấm vào các ô dưới đây để xem thêm phần kế tiếp

  1-100 101-200 201-300 301-400 401-500 501-600 601-700 701-800 801-900 901-952

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  Trang Chủ về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 05/04/14