Home T́m Ca Dao Trang Chủ Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
Cảm Nghĩ
 
Ẩm Thực
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Trang Chủ
 

 
 

 

 
 Thạch Sanh Lư Thông

 
 
Ngày xưa, lâu lắm rồi, có một người trẻ tuổi tên là Thạch Sanh. Thạch Sanh rất to lớn, khoẻ mạnh. Cha mẹ Thạch Sanh mất sớm. Thạch Sanh sống một ḿnh nơi ven rừng, dưới một cây đa cổ thụ. Thạch Sanh nghèo lắm, chỉ có một cái ŕu để đốn củi đem đổi lấy gạo ăn, và một chiếc khố. Tuy nghèo nhưng Thạch Sanh rất vui vẻ và tử tế, hay giúp đỡ mọi người.


 
  Thạch Sanh có một người bạn tên là Lư Thông. Lư Thông ở gần chợ với một người mẹ già. Lư Thông tính t́nh rất gian xảo, hay lường gạt. Thạch Sanh thường đến nhà Lư Thông chơi v́ cha mẹ mất sớm, Thạch Sanh thương mến mẹ Lư Thông như mẹ của ḿnh và coi Lư Thông như anh ruột, gọi là anh kết nghĩa
  Nơi làng Lư Thông ở có một con xà tinh rất hung dữ. Nhà vua đă nhiều lần sai quân lính tới giết nó nhưng không sao giết nổi. Nhà vua đành phải xây cho nó một cái miếu thờ và mỗi năm phải hứa cúng cho nó một người để nó ăn thịt. Được như vậy nó mới không phá phách và để yên cho dân chúng làm ăn. Mỗi năm, người ta bốc thăm, ai trúng th́ bị làm mồi cho xà tinh ăn. Nhà vua hứa ai giết được xà tinh sẽ ban thưởng.






 

 
  Rủi cho Lư Thông, anh ta bị rút thăm trúng làm người đem cúng cho xà tinh ăn thịt. Biết Thạch Sanh là người thật thà lại ở ven rừng không biết nhiều tin tức, Lư Thông nghĩ cách gạt em kết nghĩa của ḿnh.

Lư Thông mời Thạch Sanh đến nhà ăn cơm. Sau khi ăn xong, Lư Thông rót rượu mời Thạch Sanh uống rồi nói:

- Tối nay đến phiên anh phải canh gác miếu xà tinh nhưng mẹ anh lại không khoẻ trong người, anh nhờ chú đi thế giùm được không?

     
 

Vốn thương mến mẹ con Lư Thông, Thạch Sanh Sẵn sàng đi thế. Nửa đêm, xà tinh tới miếu để ăn thịt người. Một luồng gió hôi tanh thổi lên, cây cối ngă rào rào. Thạch Sanh bỗng trông thấy một con rắn lớn hả miệng hung dữ. Thạch Sanh vội giơ ŕu lên chém.

 
  Sau một trận đánh, Thạch Sanh giết được xà tinh. Anh ta chặt lấy đầu rồi nổi lửa đốt xác. Xác xà tinh cháy rụi. Từ trong đám tro bỗng hiện ra một cây cung và mấy mũi tên bằng vàng.
 
  Thạch Sanh đeo cung tên vào người rồi xách đầu xà tinh đem về. Hai mẹ con Lư Thông đang ngủ say, yên trí là Thạch Sanh đă bị xà tinh ăn thịt mất rồi. Nghe tiếng Thạch Sanh gọi cửa, hai người sợ hăi tưởng là hồn ma Thạch Sanh về báo oán. Lư Thông vội qú xuống nói:

- Xin chú hăy tha cho tôi. Mẹ con tôi hứa sẽ lễ cầu siêu và mỗi năm cúng giỗ cho chú.

Thạch Sanh nghe vậy, biết là Lư Thông gạt ḿnh. Nhưng vốn tốt bụng, Thạch Sanh không giận, nói:

- Em vẫn c̣n sống đây mà. Xà tinh đă bị em giết chết đem đầu về đây.

  Lư Thông thấy Thạch Sanh không có vẻ giận, vội mở cửa cho Thạch Sanh vào. Qua cơn hoảng sợ, Lư Thông nghĩ ngay ra được cách gạt Thạch Sanh. Anh ta làm ra vẻ sợ hăi, lo lắng:

- Chết! Chú không biết là con xà tinh này đă được vua phong thần hay sao mà giết nó. Chú mang tôi to lắm rồi, phải trốn ngay đi.

Thạch Sanh tưởng thật, vội trốn vào rừng. C̣n Lư Thông mang đầu xà tinh lên kinh đô báo tin cho vua biết chính ḿnh đă giết được xà tinh. Nhà vua mừng rỡ, ban thưởng cho Lư thông nhiều vàng bạc và phong cho hắn chức một quan vơ.

Bấy giờ công chúa con vua muốn kén pḥ mă, bảng yết khắp dân gian, điệp gửi cùng các nước, nhưng không chọn được ai vừa ư. Một hôm công chúa đi dạo vườn hoa, bỗng con yêu tinh Đại bàng sà xuống cắp đi mất. T́nh cờ đại bàng bay ngang trên cây đa có Thạch Sanh đang ngồi thẫn thờ dưới gốc cây. Thạch Sanh thấy vậy, liền gương cung bắn một phát trúng ngay vào cánh. Nhưng đại bàng rút tên ra rồi tiếp tục bay đi, Thạch Sanh lần theo vết máu đỏ, thấy đại bàng chui vào một cái hang rất kiên cố. Chàng đánh dấu lối vào hang và trở về.
 












 
Khi nghe tin công chúa bị yêu quái cắp đi mất tích nhà vua đau ḷng xót ruột, truyền cho lư Thông đi t́m, hứa t́m được sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho. Lư Thông vừa mừng vừa lo, bèn lập mưu mở hội hát xướng trong mười ngày, sức cho nhân dân đến xem mục đích để ḍ hỏi nghe ngóng tin tức. Tám chín ngày đă qua, mà không nghe ai nói một lời ǵ về chuyện đại bàng bắt người cả. Tin Lư Thông mở hội hát xướng đồn đến tai Thạch Sanh, chàng lần về thăm, gặp Thạch Sanh, Lư Thông tỏ mối lo không t́m được công chúa. Thạch Sanh thật thà mà kể lại về việc bắn trúng cánh chim. Lư Thông mừng lắm, lập tức nhờ Thạch Sanh dẫn đường, mang lính đến nơi sào huyệt của yêu quái. Thạch Sanh t́nh nguyện xuống hang t́m công chúa hộ bạn.







 

Xuống tới đáy hang, Thạch Sanh đốt đuốc lên và ḍ t́m theo dấu máu khô tới một căn pḥng. Thạch Sanh trông thấy một cô gái đang ngồi rầu rĩ trước cửa. Đoán chừng là công chúa, Thạch Sanh nói:

- Xin công chúa đừng sợ. Hăy đi theo tôi.
 

 


 

Công chúa cho Thạch Sanh biết Đại Bàng có tài biến hóa và rất hung dữ. Nó bị mũi tên vàng của Thạch Sanh băn trúng, bị thương nặng đang nằm trong pḥng.

Thạch Sanh dẫn công chúa đến chỗ dây tḥng, cột dây vào người công chúa rồi giật dây báo hiệu cho Lư Thông kéo lên. Không ngờ Lư Thông thấy đă cứu được công chúa bèn thu dây lại, không thả xuống cho Thạch Sanh lên nữa. Lư Thông lại sai lính khiêng đá to lấp cửa hang luôn.

 

  Thạch Sanh ḍ dẫm trong hang t́m lối ra. Nơi một ngơ ngách, Thạch Sanh thấy một cái cũi sắt, trong có một người con trai đang ngồi rầu rĩ. Thạch Sanh hỏi chuyện. Chàng ta nói:

- Tôi là Thái Tử con vua Thủy Tề. Tôi bị Đại Bàng bắt giam ở đây đă lâu. Cũi này làm cho phép của tôi hết hiệu lực. Nhờ người cứu giùm.





 

  Thạch Sanh phá cũi cho Thái Tử ra. Nhờ phép thần thông của Thái Tử giúp, Thạch Sanh ra được khỏi hang. Thái Tử dắt Thạch Sanh xuống thủy cung gặp vua Thủy Tề. Vua Thủy Tề cảm ơn Thạch Sanh đă cứu con ḿnh, tặng cho Thạch Sanh một cây đàn thần và đưa Thạch Sanh trở lên mặt đất.





 
  Thạch Sanh về kinh đô t́m Lư Thông để hỏi cho ra lẽ tại sao lại đối xử với ḿnh thật xấu. Nào ngờ, Lư thông đổ cho Thạch Sanh tội ăn cắp vàng bạc rồi giam vào ngục. Trước đó, anh ta đă cho công chúa uống thuốc làm cho câm để công chúa khỏi kể chuyện lại với vua cha. Anh ta tự nhận là ḿnh đă cứu được công chúa và giết chết Đại Bàng. Vua tưởng thật, thưởng cho anh ta thật nhiều vàng bạc và cho làm quan to.

 
 

 

Thạch Sanh Lư Thông (tiếp theo)
 

  Thạch Sanh bị giam trong ngục bèn lấy đàn thần ra gẩy. Tiếng đàn thần vang tới tai Lư Thông th́ nghe như những lời trách móc kẻ hại người. Tiếng đàn lọt vào cung cấm đến tai công chúa th́ nghe như những lời than. Công chúa tự nhiên hết câm, đi t́m vua cha. Công chúa cho vua biết chính Thạch Sanh mới là người cứu ḿnh.






 
  Vua cho thả Thạch Sanh khỏi ngục và bắt giam Lư Thông chờ ngày xử tội. Thạch Sanh là người tốt bụng, qú xuống xin vua tha tội cho Lư Thông. Mẹ con anh ta bị đuổi về làng cũ. Giữa đuờng đi, cả hai bị sét đánh chết.






 
  Thạch Sanh đuợc vua gả công chúa. Khi vua chết, Thạch Sanh nối ngôi làm vua. Thạch Sanh là một ông vua tài giỏi và nhân đức, đem lại hạnh phúc cho toàn dân.









 

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Hỗ Trợ Kỹ Thuật

Hoàng Vân, Julia Nguyễn

Web Database

Nguyễn Hoàng Dũng
Xin vui ḷng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 10/19/17