| |
Nói đến ca dao là nói đến niềm tự hào của dân tộc ḿnh. Ca dao là văn
chương dân gian dă dạng trải qua nhiều thế hệ lịch sử, đă
được sinh ra trong những giai đoạn xă hội lúc bấy giờ và lưu truyền cho đến ngày
nay. Ít có người biết đến được chính xác các tác giả, dù
vậy ca dao đă là vũ khí chống lại những xăm nhập văn hóa trải qua sự đô hộ của
nhiều thời đại. 
Ăn ớt
nói càn
Nguyễn Quốc Bảo
Ngạn ngữ, thành ngữ, ca
dao xứ ta đă nói đó, Ăn ớt th́ nói càn...Nói càn là nói bướng,
nói chướng, nói ba phải, nói ngược nói xuôi, nói lộn tùng phèo, nói ba
xí ba tú, nói phét...và cũng là nói tưới hột sen! Ăn ớt
như nhồng ăn, thét rồi


Thạch Bích biên soạn: "Ăn Ốc Nói Ṃ"
Các cụ nhà ḿnh vẫn bảo rằng:„Miếng
trầu là đầu câu chuyện“. Đúng thế! Muốn tán em, cứ mời em
đi thưởng thức bún riêu ốc, cua nướng hay hủ tiếu Mỹ Tho ở
Bamboo Grill. C̣n muốn
ngồi cà cưa, đưa nhau ra Hè Phố.
Nếu em là gái „Bắc ḱ di cư“, dẫn em đi ăn ...
Phờ 54 cho được việc.

BÀN VỀ MỘT BÀI CA
DAO THỜI MINH MẠNG
ĐÀO ĐỨC NHUẬN
- Cái váy của người đàn bà đất Bắc không biết xuất
hiện từ bao giờ, nhưng đến khi nhà Minh xâm lăng Việt Nam vào năm 1414,
th́ ngay sau đó “bọn Hoàng Phúc muốn bắt dân ta đồng hóa với người Tàu,
cấm con trai con gái không được cắt tóc, đàn bà con gái phải mặc áo ngắn
quần dài theo kiểu người Tàu, nghĩa là không được mặc váy như trước . .
.” (ĐLQT, tr.206).
|