Home Cadao Chợ Quê Dân Ca Phổ Nhạc Câu Đố Diễn Đàn Góp Ư Nghe Nhạc English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Diêu Dụng
 
Dẫn Giải
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Chữ Nôm
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
Liên Mạng Thành Viên
Trang Nhac Jblues
Ha Huyen Chi
HPH
Hồng Vũ Lan Nhi
Thơ Văn HVLN
 

Download Unicode Windows 98

T́m Bài Trong Toàn Trang Ca Dao Tục Ngữ bằng Google

 

 

Chuyện Vui Ca Dao:

Chuyện kể về một anh sinh viên người Hungary sang Việt Nam làm nghiên cưú sinh môn tiếng Việt.

Cuối đợt nghiên cứu trường ĐHQG Hà Nội tổ chức một kỳ thi gọi là khảo sát tŕnh độ của từng nghiên cứu sinh. Đề văn ra như sau:

"Anh (chị) hăy giải thích câu ca dao:
Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương."
Đọc xong đề, anh chàng sinh viên khoái chí lắm v́ nghĩ rằng không có ǵ là khó, nhất là khi anh có mang theo cả từ điển. Sau một hồi tra cứu chảy nước mắt, xem ra anh ta đă tường tận nhiều điều:

"Gió đưa (được) cành trúc" th́ ắt hẳn phải là gió to, ư hẳn là có băo.
Với từ "la" anh phân vân giữa hai cách hiểu:
+"la" là sự kết hợp giữ lừa và ngựa.
+"la" anh đoán rằng đề đă in sai, phải là lao mới đúng. Và anh đă chọn cách hiểu này.
"Đà" là thanh tà vẹt để tàu có thể chuyển động trên đó.
"Thiên mụ" : đàn bà trời - ư hẳn là vợ trời.|
" Thọ" : nhiều lần (lâu)

Và cuối cùng anh ta đă cho ra đời một sản phẩm bất hủ:
Trời nổi cơn băo lớn
Lao xuống tà vẹt đường
Vợ trời đánh một tiếng chuông
Canh gà húp vội, hóc xương mấy lần

 

Thần Đồng
(Trích Con Ong Việt)
 
Cu Tèo năm nay 6 tuổi, học lớp ba trường tiểu học . Nhưng được tiếng thông  minh, như thần đồng tí hon: Mấy tuần lễ vừa qua: Tèo vào lớp chỉ ngủ, không chịu học hành ǵ cả Cô giáo gạn hỏi, Tèo nói:
- Thưa cô, học chán lắm rồi. Cái ǵ Tèo cũng biết cả, học làm ǵ nữa. Chương tŕnh
học thấp lè tè. 'Cô xin cho Tèo lên học Trung học đi.'
Cô giáo dẫn Tèo lên văn pḥng Ông  Hiệu trưởng, tŕnh bày đầu đuôi câu chuyện.
Ông  Hiệu Trưởng bán tín bán nghi, bàn với Cô giáo là, Ông  và cô sẽ thay nhau trắc
nghiệm, cả về kiến thức tổng quát, toán học và khoa học xem Tèo có đúng là thần đồng để được lên Trung học, học trước tuổi không . Ông  Hiệu Trưởng lần lượt hỏi:
25 lẩn 25 là bao nhiêu?
Tèo chằng cần tính toán trả lời ngay:
- Dạ, 625
- CÔng  thức tính diện tích ṿng tṛn?
- Dạ là b́nh phương bán kính nhân Pi
- Nước bốc hơi khi nào ?
- Dạ nước bốc hơi ở độ sôi 00 độ C
Sau gần  tiếng trắc nghiệm Ông  Hiệu Trưởng rất hài ḷng về khả năng toán và tŕnh độ khoa học của Tèo. Đến phần Cô giáo khảo hạch về kiến thức tổng quát
Cô giáo:
- Con ǵ càng lớn càng nhỏ?
Ông  Hiệu Trưởng hơi chột dạ, nhưng Tèo đáp ngay:
- Thưa cô, con cua có càng lớn, càng nhỏ
- Cô giáo: trong quần Tèo có cái ǵ mà cô không  có?
Ông . Hiệu Trưởng giật nẩy người, Tèo từ tốn, điềm tĩnh trả lời:
- Trong quần Tèo có 2 túi quần, .quần cô không  có.
- Cô giáo: Ở nơi đâu lông đàn bà quăn nhiều nhất? .
Ông  Hiệu Trưởng tái mặt nhưng Tèo trả lời đễ dàng:
- Dạ ở Phi châu ...
- Cái ǵ cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông  Hiệu Trưởng sợ đến há hốc mồm. Tèo nói:
- Dạ là cái đầu gối. .   
Cô giáo:
- Cái ǵ trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông  Hiệu Trưởng sợ đến gần chết điếng người, ra dấu định cho ngừng ngay cuộc
sát hạch nhưng Tèo đă đáp:
- Dạ là cái lưỡi. ..
- Cô giáo:
- Cái ǵ của cô nhỏ bé và rộng lớn ra khi cô lập gia đ́nh?
Ông  Hiệu Trưởng ra dấu không cho Tèo trả lời nhưng Tèo vẫn đáp tỉnh bơ:
- Dạ là cái giường ngủ của cô.
Cô giáo:
- Cái ǵ mềm mềm, nhưng khi vào tay cô một hồi thi cứng ra
Ông  Hiệu Trưởng không dám nh́n cô giáo. '"
- Tèo: Dạ thuốc sơn móng tay.
Cô giáo:
- Cái ǵ dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?  
Ông -hiệu'trưởng đứng phắt dậy.định nạt cô giáo bắt.ngưng.
Tèo nói:
- Dạ, cây cà lem. ..
Ông Hiệu Trưởng toát mồ hôi hột, la lớn:
- Thôi, cô giáo không  được hỏi nữa, đủ rồi. Gửi Tèo lên trung Đại Học ngay,
không  cần qua Trung. học nữa: Năy giờ Tèo .nó.đáp đúng cả, c̣n tôi, nếu trả lời, tôi
không  đúng đến được một câu.!. .. . .... .
 
Ong Vú siêu tầm

Trích từ NhoHue.org

Ngôn sử

Hắn đem gia đ́nh sang du lịch Paris. Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa th́ miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon , hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Th́ giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn "ngôn sử".

Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu ǵ cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi t́m mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi t́m không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi :

- Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra ǵ so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xă hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây.

- Lịch sự ?

- À, đó là một tiếng mới - hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là "lịch sự". Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái ǵ cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự th́ không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.

- Tiền lùi ?

- Đó cũng là một từ; mới nữa. "Lùi" có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, c̣n gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.

Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích "mố" cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho "thời trang", hay "mốt" trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.

Tôi hỏi lụa đểu là ǵ th́ hắn phá lên cười :

- Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là "giả" nữa mà nói là "đểu". Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.

Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:

- Thế mày nghĩ ǵ về những từ mới này ?

Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :

- Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái ǵ thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ "có" và "là", être et avoir, to be and to have. Người Việt th́ không có ǵ cả mà cũng chẳng là ǵ cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, v́ thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là "ăn".


Thắng bại th́ gọi là ăn thua, thằng nào thắng th́ có ăn, thằng nào thua th́ đói; sinh hoạt nghề nghiệp th́ gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ư, ăn ảnh, ăn khớp... Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái ǵ cũng ăn cả v́ đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái ǵ cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu... Cái ǵ cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.

Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :

- Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta c̣n có thời kỳ đồ đểu. Nước ḿnh đang ở thời kỳ đồ đểu.

Vô Danh
 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  Trang Chủ về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2004 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 03/15/06