Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
Cảm Nghĩ
 
Ẩm Thực
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Trang Chủ
 

 
 

 

 

 

   

 Ông Gốc   Trích từ Bentre.gov.vn

Ông Gốc tên thật là Vơ Hữu Vai, sinh năm 1815, là một nông dân miền Trung thuộc phủ Quy Nhơn (B́nh Định), theo những đoàn người di dân bằng ghe bầu vào Nam dưới triều Tự Đức đến lập nghiệp ở vùng đất cạn sông Vàm Cỏ Đông (nay thuộc tỉnh Long An). Ông lấy vợ người địa phương họ Huỳnh, sau đó chuyển sang họ vợ thành Huỳnh Văn Vai. Năm 1862, khi phong trào chống Pháp ở miền Đông Nam Bộ hy sinh, lực lượng kháng chiến dần dần tan ră, địch khủng bố, bắt bớ nhiều người, ông t́m cách chạy về miệt Bến Tre, Trà Vinh. Thuở ấy vùng đất An Hóa cũng như các cù lao Minh, cù lao Bảo, đất đai c̣n hoang vu, nhiều nơi là rừng rậm. Khi ghe ông đi qua trạm gác do quân Pháp đặt ở Giao Ḥa, ông bị buộc phải trở lại v́ không có giấy thông hành hợp pháp. Ông căi lại chúng:

- Sông rạch của người Việt, th́ người Việt có quyền tự do đi lại, sao các ông lại cấm?

Sau một hồi căi vă, thấy chúng vẫn kiên quyết không thay đổi ư kiến, ông đành phải quay thuyền trở lại, vừa bực tức vừa căm giận. Bọn lính gác nghe ông chửi bèn dùng xuồng rượt theo, bắt ông lại để hỏi tội. Trên ghe chúng, chỉ có một thằng lính Tây và hai tên mă tà người Việt. Vốn là tay giỏi vơ nghệ, ông chờ cho ghe chúng cặp sát ghe ông, bất ngờ ông đạp mạnh một cái, làm chiếc ghe cḥng chành rồi bị lật úp. Mặc cho tên chủ và hai tên tớ ngoi ngóp dưới sông, ông dong buồm chạy thẳng về Mỹ Tho. Do giặc báo tin cho nhau, ông bị bọn chúng đón bắt và giam hơn một năm trời mới thả ra.

Lần thứ hai, ông quyết định trở lại vùng đất cù lao để t́m một chỗ định cư, lập nghiệp. Lần này, ông không đi theo ngă kênh Giao Ḥa nữa mà chạy thuyền men bờ biển, đến cửa Ba Lai th́ ngược ḍng lên măi. Đến chiều tối, ông dừng lại cơm nước và nghỉ qua đêm. Không ngờ đến gần sáng, nước thủy triều xuống, ghe ông bị một gốc cây đâm thủng và mắc ở đó. Ông nói với bà vợ cùng đi theo: "Chắc ông bà xui khiến như thế nào đây nên mới có chuyện này!"

Ông lên bờ đi quan sát cuộc đất chung quanh, thấy đất tốt, cây cối xanh tươi, địa thế cũng quang đăng, thuận tiện, nên quyết định dựng lều ở lại đây để khai phá, sinh sống. Sau một thời gian, thấy ông làm ăn khấm khá, nhà cửa, vườn tược khang trang, nhiều người kéo đến chặt cây, khẩn đất và làm ăn ngày một phát đạt, đông vui.

Trong những lúc quây quần bên đống lửa hay bên ấm nước chè ban đêm, câu chuyện về cái gốc cây đâm thủng ghe của người đến lập nghiệp đầu tiên thường được họ đem ra bàn luận, nhắc đi nhắc lại và thêu dệt thành một huyền thoại. Lâu ngày thành quen, bà con trong thôn xóm không c̣n gọi ông là Huỳnh Văn Vai nữa mà bằng cái tên dân dă "Ông Gốc", như để ghi nhớ một chuyện rủi ro mà trở thành may mắn, mở đầu cho một cuộc quy dân lập ấp.

Vùng đất này thuở ấy c̣n nhiều cọp và cá sấu. Ông Gốc vốn là một nông dân có sức khỏe, biết vơ nghệ, đức tính gan dạ, cho nên trong thực tế ông trở thành một điểm tựa tinh thần của đồng bào khi phải đối phó với những bất trắc trong đời sống. Có lần, ông cùng bà con phát hiện một lối ṃn dẫn sâu vào rừng. Ông lần theo và bắt gặp một con sấu đang đẻ. Ông đă dùng mác thong đâm chết con vật. Lối ṃn do cá sấu đi lại, nước chảy lâu ngày thành con rạch, đồng bào ở đây gọi là rạch Sấu.

Cái tên "ông Gốc”, “rừng ông Gốc” ra đời trong hoàn cảnh như thế, và cho đến nay vẫn được truyền tụng như mẫu người thuộc thế hệ khai cơ lập nghiệp buổi ban đầu ở nơi đất cù lao này.

 

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 01/28/16