Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Nghe Nhạc English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 

Tản Mạn Quanh Bụi Chuối Sau Hè 

VŨ THANH LỊCH

Lặng lẽ sinh ra, lặng lẽ giấu ḿnh sau tất cả những hiến dâng, đến cái tên gọi giống loài cũng giản dị và khiêm tốn đến tội nghiệp. Nào những khóm hồng, khóm trúc, những bờ tre, rặng dừa, hàng cau, cụm mía, những nhành huệ, nhành mai... bao nhiêu ngôn từ hoa mỹ mà các giống loài được nâng niu nhóm gọi, chỉ loài chuối mang bên ḿnh cái tên gọi mỏng manh thân phận: Bụi! Bụi chuối!

Mùa xuân. Đâu đâu cũng thấy cây cối cỏ hoa nảy lộc đâm chồi. Từ những cây cao lớn hiên ngang sừng sững giữa trời đến những cây cỏ mỏng manh giấu ḿnh dưới gót nhân gian. Chồi xanh biêng biếc. Chồi non thẫm đỏ. Cành cây nào cũng mơn mởn sức vươn lên. Cành cây nào cũng tràn đầy nhựa sống. Nhưng có một loài đi qua mùa nào cũng xanh, mùa nào cũng tả tơi hoang dại, mùa nào cũng chênh chao mời gọi, mùa nào cũng tất tả chở che...

Nhớ hồi c̣n bé xíu, mỗi chiều đi học về ngang qua trệ sông, thế nào cũng có anh chàng ga - lăng xé một mẩu lá thật đẹp rồi cuộn tṛn làm kèn... Saxophone, lại gập đôi một mẩu lá nữa, làm kèn... Ăcmonika, cho cô em bé nhỏ đi cùng... rồi cả hai nghêu ngao suốt đoạn đường lầy. Rồi đôi môi ngoen ngoét nhựa nâu. Rồi gốc lưỡi chát nồng nhựa đắng. Rồi lớn lên. Rồi đi xa. Mang theo tất cả những giai điệu Thâm - Nồng - Nâu - Chát ấy.

Nhớ những chiều mưa rào ập đến. Cả bọn rúm rít nép dưới tàu lá vừa mới tung mở c̣n nguyên lớp phấn trinh trắng mướt mịn để trú mưa, đứa nào nghịch ngợm giơ ngón tay lem luốc để viết tên hai đứa lên lớp phấn mơ màng thành đôi thành cặp, lồng trong trái tim cũng mơ màng như phấn để rồi chỉ giây lát, sau khi cơn mưa ào ạt đổ xuống, gió quất tả tơi, trái tim gói tên hai đứa v́ thế cũng tả tơi như lá...

Trẻ con. Mỗi lần theo mẹ ra vườn, lúi húi gạt đầy tay ḿnh những giọt nhựa dẻo trong suốt sóng sánh tiết ra từ thân gầy tơi tả, nếm vào miệng vừa mặn vừa chát, mang ra hỏi mẹ, mẹ bảo, đó là máu của cây. Khi đọt hoa non nớt và mỏng manh bắt đầu nhú mầm từ ḷng đất, cây mẹ ủ giữ và bao bọc suốt hành tŕnh đọt hoa ấy lớn lên, hoa lớn đến đâu, thân mẹ phải căng ḿnh ra bao bọc đến đó, căng đến rạn nứt, nhói đau và ứa máu. Đến lúc đọt hoa đủ lớn để vươn lên đón ánh mặt trời, thân mẹ đă xác xơ tơi tả lắm rồi, những tấm lá sau cùng c̣n nguyên vẹn vẫn cố gắng chở che và iu ấp cho đến khi đọt hoa x̣e nở những ngón quả đầu tiên, rồi lớn lên, rồi thơm nồng, rồi chín ngọt ... Hành tŕnh ấy gian nan và đau đớn bao nhiêu th́ nơi gốc gội, thân mẹ lại nhú nẩy những mầm chồi khỏe mạnh đến đó. Vừa sinh sôi vừa chắt chiu dâng ngọt cho đời. Cây mẹ vắt kiệt ḿnh rồi héo lũa ở chính nơi ḿnh sinh ra, giữa những mầm cây đang ngồn ngộn sức vươn lên, măn nguyện và thảnh thơi...

 

 

Người lớn. Mỗi lần cha mẹ ḿnh tiễn ông tiễn bà về miền miên viễn, ai đó xé cho cha bẹ cây đă héo vàng màu đất để kết cho cha sợi dây thắt lưng buộc bụng, sợi dây kết vội xơ xác quấn quanh tấm áo tang trắng. Cha bảo, sở dĩ phải buộc dây chuối mà không phải những sợi dây nilon bện sẵn ngoài chợ bởi trong tất cả các loài cây, chỉ ḿnh cây chuối là bền bỉ dẻo dai nhất, dẻo dai cho đến tận lúc đă tàn lũa giữa đất trời. Các đấng sinh thành ra chúng ta cũng vậy, xa đấy, tàn héo đấy nhưng chẳng bao giờ thôi bao bọc cháu con. Đời cây không dài bằng một ṿng quay trái đất. Lá cây không mướt xanh đủ một bàn tay. Hoa của cây không rực rỡ tỏa hương khoe sắc... Vậy mà khi đă dâng trọn buồng quả ngọt cho đời, cây lặng lẽ hóa ḿnh vào đất. Không giống bất kỳ một loài cây nào, mỗi bẹ lá càng héo, càng dẻo dai bền chắc... cái sợi dây tưởng mỏng manh và dân dă ấy, chất chứa trong ḿnh nó cả một triết lư nhân sinh vô cùng thâm thúy.

Lặng lẽ sinh ra, lặng lẽ giấu ḿnh sau tất cả những hiến dâng, đến cái tên gọi giống loài cũng giản dị và khiêm tốn đến tội nghiệp. Nào những khóm hồng, khóm trúc, những bờ tre, rặng dừa, hàng cau, cụm mía, những nhành huệ, nhành mai... bao nhiêu ngôn từ hoa mỹ mà các giống loài được nâng niu nhóm gọi, chỉ loài chuối mang bên ḿnh cái tên gọi mỏng manh thân phận: Bụi! Bụi chuối! cái sự kết tập giản đơn như đất... Bụi. Bụi, những tưởng sẽ mỏng manh yếu ớt và nhỏ bé đến tận cùng, nhưng bụi lại là sự cố kết ḥa đồng chặt chẽ và sâu sắc biết bao nhiêu khi nó đan bện và nhóm tụ đủ mọi thế hệ cùng với sức sinh sôi không ngừng trong một khoảng đất hẹp nơi góc vườn, góc băi, nơi triền sông chín chiều gió chướng hay dọc những lối ṃn nhỏ bé dưới chân đê... Và nữa, từ thuở nào xa xưa lắm, loài người chúng ta đă ngộ ra rằng bụi là khởi nguyên của mọi sự sống trên cơi trần ai này, cũng là thứ mà con người ta sẽ hóa thân sau một chặng đường dài khấp khểnh nắng mưa giữa chốn nhân gian... Cha ông ta ngàn đời nay chắc chắn không phải vô t́nh khi thầm th́ răn dạy: “trẻ trồng na, già trồng chuối”. Na th́ nhiều mắt, mắt na bao bọc khắp thân ḿnh. Trên - dưới - phải - trái - trước - sau... đâu đâu cũng thấy mắt na biếc xanh và rạng rỡ. Người trẻ cũng như na, cần thật nhiều, thật nhiều mắt để quan sát thế gian, để thu nhận những điều vi diệu nhất và thô giản nhất, để mở rộng tâm hồn, đồng vọng với nhân sinh, để tỏa sáng, chiếu rọi và tặng dâng những yêu thương trong trẻo cho đời... Người già th́ như chuối, thảo thơm và mộc mạc, dâng tặng trọn vẹn đời ḿnh cho nhân thế, đến khi trở thành cát bụi vẫn không ngừng chở che bao bọc và hồi sinh cho lớp lớp cháu con. Và nữa, cây chuối chỉ cần thời gian rất ngắn để hiến dâng trái ngọt cho đời...

Năm tháng vẫn hồn nhiên đi qua. Những giai điệu Thâm - Nồng - Nâu - Chát với tuyết phấn tinh khôi thuở nào rồi cũng đi qua. Những đọt lá xanh tươi rồi xơ xác, rồi lũa tàn, rồi nhú nẩy, rồi hiến dâng... đi qua... và trở về... Những ḍng sông và những con đường ngẫu nhiên dẫn dụ chúng ta đi qua mải miết mải miết. Và chúng ta đă đi qua bao nhiêu bến - bờ - g̣ - băi, đi qua bao nhiêu mất - c̣n - tàn - lũa, đi qua bao nhiêu khôn - dại - trẻ - già, đi qua bao nhiêu... bao nhiêu... bao nhiêu... và có bao nhiêu người dám chắc ḿnh đă đi qua hết một bụi chuối quê mùa mộc mạc nơi góc vườn xưa ḿnh đă sinh ra khi những mạch nguồn chứa chan từ gốc gội lũa tàn không ngừng tuôn chảy...

Vũ Thanh Lịch (VNQĐ)

 

Post ngày: 04/30/14 

 

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Kỹ Thuật Truy Tầm

Hoàng Vân

Sưu tầm Nhạc Dân Ca

Julia Nguyễn
Xin vui ḷng liên lạc với  Trang Chủ về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 04/20/14