Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 
  • Hương Hoa Đất Nước - Trọng Toàn (Trang 16)
      
    TẬP II
     

     

    Nghĩ thân rồi lại khóc thầm,
    Hai tay áo chẹt ướt đầm cả hai.
     
    Nghĩ xa thôi lại nghĩ gần,
    Làm thân con nhện mấy lần vương tơ?
    Chắc về đâu trong đục mà chờ,
    Hoa thơm mất tuyết biết nương nhờ vào đâu?
     
    Số  giàu lấy khó cũng giàu,
    Số  nghèo, chín đụn mười trâu cũng nghèo.
    Phải duyên phải kiếp th́ theo,
    Thân em có quản khó nghèo làm chi!
    Chữ nhân duyên thiên tải nhứt th́,
    Giàu ăn khó chịu, lo ǵ mà lo.
     
    Chồng khuyên vợ:
     
    Nhà anh chỉ có một gian,
    Nửa th́ làm bếp, nửa toan làm buồng.
    Anh cậy em coi sóc năm đường,
    Để anh buôn bán trẩy trương thông hành.
    C̣n chút mẹ già nuôi lấy cho anh,
    Để anh buôn bán thông hành đường xa.
    Liệu mà thờ kính mẹ già,
    Đừng tiếng nặng nhẹ người ta chê cười.
    Dù no dù đói cho tươi
    Khoan ăn bớt ngủ liệu bài lo toan.
    Cho anh đành dạ bán buôn.
     
    Nhà anh cột sắt kèo đồng,
    Nhà em cột sậy chạm rồng tứ linh.
     
    Nhạn đậu cành sung giương cung bắn nhạn,
    Con nhạn chết rồi biết làm bạn với ai?
     
    Nhạn nam én bắc không trông,
    Bao giờ cho hiệp một lồng phụng loan.
     
    Nhạn về biển bắc nhạn ôi,
    Bao thuở nhạn hồi, để én đợi trông.
     
    Nhắn năm bảy tin chẳng thấu t́nh,
    Mần thơ cánh nhạn tạc chữ quỳnh thăm em.
     
    Nh́n nàng nước mắt thấm bâu,
    Nhạn bay cao bắn vói, cá ở ao sâu câu ngầm.
     
    Nhơn bất tri nhi bất uẩn, bất diệc quân tử hồ?
    Anh thương em ruột héo gan khô,
    Trách ai phân rẽ Hớn Hồ đôi nơi
     
    Nhứt nhựt bất kiến như tam nguyệt hề,
    Thăm em một chút anh trở lộn về ,
    Kẻo mà con trăng kia nó lặn, tư bề núi non.
     
    Nói thương mà ở chẳng thương,
    Đi đâu nỡ bỏ buồng hương lạnh lùng.
     
    Nửa về nửa muốn ở đây,
    Nửa thơm như quế, nửa cay như gừng.
     
    Cái mâm chữ triện đựng rau thài lài
    Tiếc thay con người da trắng tóe dài.
    bác mẹ gả bán cho người đần ngu!
    Rồng vàng tắm nước ao tù,
    Người khôn ở với người ngu bực ḿnh.
     
    Nước lên khỏi chậu tràn âu,
    qua lo cho bậu làm dâu không rồi.
    Nước sao nước chảy tràn đồng
    Tơ duyên c̣n đó chỉ hồng chưa xe?
     
    Chương XXXV
    T́nh Vợ Chồng
    (Chữ O đến chữ Xi
     
    Ở đời ba bảy đường chồng,
    Miễn sao chọn được một ḷng là hơn.
     
    Phải chi sông cái có cầu,
    Em qua em giải cơn sầu cho anh.
     
    Phận gái bến nước mười hai,
    Gặp nơi trong đục may ai nấy nhờ.
    Chiều chồng lặng lẽ như tờ,
    Khỏi bề sỉ nhục như (?) thờ mẹ cha.
     
    Phận gái tứ đức vẹn tuyền,
    Dung, công, ngôn, hạnh giữ ǵn chớ sai.
     
    Phù dung sớm nở tối tàn,
    Tiếng đồn rực rỡ, hỏi nàng có không?
     
    Phụng hoàng sắp sửa muốn bay,
    Thấy người quân tử châu mày khá thương.
     
    Qua cầu than thở cùng cầu,
    Cầu bao nhiêu nhịp, đa sầu bấy nhiêu.
     
    Quạ kêu nam đáo nữ pḥng,
    Người dưng khác họ đem ḷng nhớ thương.
     
    Quốc kêu khắc khoải mùa hè,
    Làm thân con gái phải nghe lời chồng.
     
    Chữ rằng phu xướng phụ tùy,
    Làm thân con gái lấy chồng xuất gia.
     
    Ra đi anh có dặn rằng,
    Đâu hơn th́ kết, đâu bằng chờ anh.
     
    Ra đi là sự đánh liều,
    Mưa mai cũng chịu, nắng chiều cũng cam.
     
    Ra đường bà nọ bà kia,
    Về nhà không khỏi cái nia cái sàng.
     
    Ra đường người ngỡ c̣n son,
    Về nhà thiếp đă năm con cùng chàng.
     
    Ra về em chẳng dám cầm,
    Giăng tay đưa bạn, ruột bầm như dưa.
     
    Ra vô chỉ có một ḿnh,
    Dầu ăn mỹ vị, thất t́nh cũng hư
     
    Râu tôm nấu với ruột bầu,
    Chồng chan vợ húp, gật đầu khen ngon.
     
    1500
    Rau răm đất cứng, dễ bứng khó trồng
    Dầu thương cho lắm, cũng chồng người ta
     
    Rủ nhau lên núi đốt than,
    Anh đi Tam Điệp, em mang nón tŕnh.
    Củi than lem luộc với t́nh,
    Ghi ḷng vàng đá , xin ḿnh chớ quên.
     
    Rủ nhau xuống biển ṃ cua,
    Đem về nấu quả mơ chua trên rừng.
    Em ơi! Chua ngọt đă từng,
    Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau.
     
    Rủi tay xáng bể ô đồng,
    Của chồng công vợ bể rồi th́ thôi.
     
    Dặn ḷng khăng khăng hơn ghi.
    Dầu ai đem bạc đổi ch́ chớ ham.
     
    Rủi tay xán bể ve vàng,
    Tội đà đáng tội, xin chàng thứ đung.
     
    Ruộng ai th́ nấy đắp bờ,
    Duyên ai nấy gặp đợi chờ uổng công.
     
    Rượu lưu ly chân qú tay rót,
    Cha mẹ uống rồi đời gót theo anh.
    Theo anh cho ấm tấm thân,
    Khỏi qua non nọ, khỏi lần núi kia.
     
    Tai nghe quan huyện đ̣i hầu,
    Mua chanh cùng khế gội đầu cho trơn.
     
    Tai nghe ríu rít c̣i tàu,
    Nhớ người bạn cũ nửa sầu nửa lo.
    Tại mẹ cha dứt t́nh tơ nguyệt
    Khuyên em đừng trực tiết uổng công.
     
    Tam tùng sách hăy c̣n ghi, (2)
    Bé nương theo mẹ, lớn đi theo chồng.
     
    Tam tùng tích hăy c̣n ghi, (30
    Bé nương cha mẹ già th́ theo con.
     
    Tào khang chi thê bất khả hạ đường,
    Bần tiện chi giao mạc khả vong,
    Đôi ta như chỉ trong ṿng,
    phăng chưa đặng mối trong ḷng c̣n ghi.
    Nửa mừng nửa lại hồ nghi,
    Biết rằng bạn có yêu v́ hay không?
    Chim quyên ăn trốc bồ nông, (?)
    Ta không bỏ bạn mà ḷng bạn lo.
     
    Tàu lui ốc thổi vang vầy,
    Xa em v́ bởi quan thầy đổi đi.
     
    Tay cầm đĩa muối sàng rau,
    Thủy chung như nhất sang giàu mặc ai.
     
     
    Tay cầm quyển sách b́a vàng,
    Sách bao nhiêu chữ thương nàng bấy nhiêu.
     
    Tề phụ hàm oan tam niên thiên bất vũ,
    Trâu Diễn hạ ngục lục ngoạt phi sương.
    Anh mảng nghe miệng thế phi thường,
    Nên em ép bụng t́m đường gởi thân.
     
    Than rằng anh nói em nghe,
    Chẳng phải thuyền bè mạnh chống là hơn.
     
    Than rằng gối gấm không êm,
    Gối dựa không mềm bằng gối tay anh.
     
    Thắp nhang cho sáng bàn thờ,
    Khéo cha mẹ quở không nhờ rể con.
     
    Thân anh như đá cụi giữa đường,
    Em đi em đạp, em chẳng thương thân hèn.
     
    Thân em như hột mưa đào,
    Hột sa đáy giếng, hột vào vườn hoa.
     
    Thân em như lá đài bi,
    Ngày th́ dăi nắng đêm th́ dầm sương.
    Thân em như lọn nhang trần,
    Có cha không mẹ muôn phần cậy anh.
     
    Thân em như tấm lụa đào,
    C̣n nguyên hay đă xé vào tay ai?
     
    Thân em như tấm lụa đào,
    Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai?
     
    Thân này giá đáng ngh́n vàng,
    Bắt đem dăi nắng chang chang (dầm mưa) bấy chầy.
     
    Thiếp liều đ̣n gánh đôi quang,
    Bán buôn nuôi mẹ, chàng sang mặc chàng.
     
    Tḥ tay vuốt ngực chung t́nh,
    Nước sôi c̣n nguội, huống chi ḿnh giận tôi.
     
    Thóc bồ thương kẻ ăn đong,
    Vắng chồng thương kẻ nằm không một ḿnh.
     
    Thương chồng nên phải gắng công,
    Nào ai xương sắt dạ đồng chi đây.
     
    Thương nàng đă đến tháng sanh,
    Ăn ở một ḿnh nương cậy vào ai?
     
    Rồi ra sanh gái sanh trai,
    Sớm khuya mưa nắng lấy ai bạn cùng?
     
    Sanh gái, th́ em gả chồng,
    Sanh trai, lấy vợ, mặc ḷng thiếp lo.
     
    Thương em tam tứ núi anh cũng trèo,
    Thất bát sông anh cũng lội,
    Cửu thập đèo anh cũng qua.
    Thương nhau chẳng quản gần xa,
    Một ngày chẳng đến th́ ba bốn ngày.
     
    Thuyền bầu trở lái về đông.
    Con đi lấy chồng mẹ ở cùng ai?
    Mẹ già đă có con trai,
    Con là phận gái dám sai chữ ṭng.
     
    Chỉ thề nước biếc non xanh,
    Theo nhau cho trọn tử sanh cũng đành.
    Trời cao bể rộng mông mênh,
    sao cho trọn tấm t́nh phu thê.
    Trót đà ngọc ước vàng thề,
    Dù mà cách trở sơn khê cũng liều.
     
    Tốt gỗ hơn tốt nước sơn,
    Xấu người đẹp nết, c̣n hơn đẹp người.
     
    Tới đây mượn ống quay tơ,
    Tốn hao th́ có, cậy nhờ th́ không.
     
    Tới đây sở cậy cùng đ́,
    D́ đem ḷng giận, tôi th́ cậy ai?
     
    Từ khi em về làm đâu,
    Anh th́ dặn trước báo sau mọi lời.
    Mẹ già dữ lắm em ôi!
    Nhịn ăn, nhịn mặc, nhịn lời mẹ cha.
    Nhịn cho nên của nên nhà,
    Nên kèo, nên cột, nên xà tầm vông.
    Nhịn cho nên vợ nên chồng,
    Th́ em coi sóc lấy trong cửa nhà.
     
    Đi chợ th́ chớ ăn quà,
    Đi chợ th́ chớ dần dà ở trưa.
    Dầu ai bảo đợi bảo chờ,
    Th́ em nói dối con thơ em về.
     
    Từ ngày tôi ở với cha,
    Cái nón chín lười, thao ba mươi đồng.
    Đến khi tôi về cùng chồng,
    Cái nón sáu đồng mà buộc quai mo.
     
    Từ rày khuyên kẻ có con,
    Lựa người nhơn nghĩa gả c̣n nhờ sau.
     
    Tường giếng sâu nối sợi dây dài,
    Hay đâu giếng cạn, tiếc hoài sợi dây.
     
    Tưởng lấy anh cho lành manh áo,
    Hay đâu lấy anh rồi, bán áo nuôi anh.
     
    Trách ai ăn giấy bỏ b́a,
    Khi thương thương vội, khi ĺa ĺa xa.
     
    Trách cha trách mẹ nhà chàng,
    Cầm cân chẳng biết là vàng hay thau.
    Thật vàng chẳng phải thau đâu,
    Đừng đem thử lửa mà đau ḷng vàng,
    Tham vàng bỏ ngài chàng ôi,
    Vàng ăn th́ hết, ngài tôi hăy c̣n.
     
    Trai khôn t́m vợ chợ đông,
    Gái khôn t́m chồng giữa đám ba quân.
     
    Trái cau nho nhỏ, cái vỏ vân vân
    Nay anh học gần, mai anh học xa.
    Tiền gạo th́ của mẹ cha,
    Cái nghiên cái bút thiệt là của em.
     
    Trăm năm cũng bận vải ta,
    Gặp nơi long ẩn thủy ba cũng dừng.
     
    Trăm năm ḷng gắn dạ ghi,
    Dầu ai đem bạc đổi ch́ cũng không.
    Trăm năm chí quyết một chồng,
    Dầu ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.
    Dầu cho đá nát vàng phai,
    Trăm năm duyên nợ chẳng sai chút nào.
     
    Trăm năm không bỏ nghĩa chàng,
    Quạt tàu rách nát, ngọc vàng c̣n xinh.
     
    Vải thưa nhuộm lấy màu đen,
    Vải thưa mặc vải, màu xinh khen màu.
     
    Trăm năm tạc một chữ đồng,
    Dầu ai thêu phụng vẽ rồng cũng không.
     
    Trăm năm trăm tuổi may rủi một chồng,
    Dầu ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai.
     
    Trăm năm ước bạn chung t́nh,
    Trên trời dưới đất có ḿnh với ta.
     
    Trăng rằm mười tám trăng treo,
    Anh đóng giường lèo cưới vợ Nha Trang.
     
    Trầu vàng ăn với cau sâu,
    Lấy chồng thua bạn, mảng sầu mà hư.
     
    Trên trăng dưới nước thề nguyền,
    Khứ lai minh bạch trọn niềm thủy chung.
     
    Trót đà ngọc ước vàng thề,
    Dẫu cho cách trở sơn khê cũng liều.
     
    Trông trăng mà thẹn với trời,
    Soi gương mà thẹn với người trong gương.
     
    Trồng tre trồng trúc trồng dừa,
    Muốn nên cơ nghiệp, th́ chừa lang vân.
     
    Trời cao biển rộng mênh mông,
    ở sao cho trọn chút t́nh phu thê.
    Trời mưa cho lúa chín vàng,
    Cho anh đi gặt, cho nàng đem cơm.
    Đem th́ bát sứ mâm son (sơn?)
    Chớ đem mâm gỗ anh hờn không ăn.
     
    Vái ông Tơ một đĩa bánh ḅ bông,
    Cùng bà Nguyệt lăo gắng công xe giùm.
     
    Vào vườn hái quả cau xanh,
    Bổ ra làm sáu mời anh xơi trầu.
    Trầu này têm những vôi tàu,
    Giữa têm cát cánh hai đầu quế cay.
    Trầu này ăn thật là say,
    Dầu mặn, đầu lạt, đầu cay, dầu nồng.
    Dầu chẳng nên vợ nên chồng.
    Xơi giăm ba miếng kẻo ḷng nhớ thương.
     
    Vắn tay với chẳng tới kèo,
    Cha mẹ anh nghèo cưới chẳng được em.
     
    Ví dầu nhà dột cột xiêu,
    Anh đi cưới vợ, phải chiều ông mai.
     
    Ví dầu nhà dột cột xiêu,
    Muốn đi cưới vợ sợ nhiều miệng ăn.
     
    V́ chàng thiếp phải bắt cua,
    Những như thân thiếp, thiếp mua ba đồng.
     
    V́ chàng nên phải mua mâm,
    Những như thân thiếp, bốc ngầm cũng xong.
     
    V́ chàng thiếp phải long đong,
    Những như thân thiếp, cũng xong một bề.
     
    V́ chồng nên phải gắng công,
    Nào ai xương sắt dạ đồng chi đây.
     
    Vợ chồng là nghĩa già đời,
    Ai ơi chớ nghĩ những lời thiệt hơn.
    Vợ hiền biết giỗ biết ḷng (?)
    Ngày đơm tháng quảy sứa sang trị đường.
    Vợ chồng là đạo cang thường.
     
    Vườn xuân hoa nở đầy giàn,
    Ngăn con ong lại kẻo tàn nhị hoa.
    Xa sông cách núi lỡ vời,
    Gởi thơ sợ lậu, gởi lời sợ quên.
    Xét ra trong đạo vợ chồng,
    Cùng nhau nương cậy để pḥng nắng mưa.
     
    Xúp lê ba tàu ra biển bắc,
    Giậm cẳng kêu trời chồng bắc vợ nam.
     
    Xưa kia ai biết ai đâu
    Bởi chim ô Thước bắc cầu sông Ngân.
    Xưa kia anh ở đồng làng,
    Tại anh chậm bước nên nàng đi xa.
     
    Xa nàng v́ bởi ông mai,
    Ông mai ít tiếng, bà mai ít lời.
     
    Xưa nay ăn đâu ở đâu,
    Bây giờ có bí chê bầu rằng hôi.
     
    Chương XXXVI
    Thế Tục
     
    Ai Về nhắn với ông câu
    Cá ăn th́ giựt để lâu hết mồi.
     
    Ai về nhắn khách biên thiềm,
    Hỏi thăm đá luộc đă mềm hay chưa.
    (câu hát của ông Hoàng Ti)
     
    Anh hùng ǵ? anh hùng rơm,
    Ta cho mớ lửa hết cơn anh hùng.
     
    Ăn quả nhớ kẻ trồng cây,
    Nào ai vun quén cho mày được ăn.
     
    Bây giờ tiền hất gạo không,
    Anh ơi trở lại mà trông lấy ḥm.
    Bao giờ tiền có gạo c̣n,
    Bấy giờ tôi lại trông ḥm cho anh.
     
    Bấy lâu vắng mặt khát khao,
    Bây giờ thấy mặt muốn cào mặt ra.
     
    Chim bay mỏi cánh chim ngơi,
    Đố  ai bắt được chim trời mới ngoan.
     
    Chim quyên dại lắm không khôn,
    Sơn lâm không đậu, đậu cồn cỏ may.

     

  • Tập 1

    Trang 1  Trang 2  Trang 3  Trang 4  Trang 5 Trang 6  Trang 7  Trang 8  Trang 9  Trang 10 Trang 11  Trang 12 

    Tập 2

    Trang 13  Trang 14  Trang 15  Trang 16  Trang 17 Trang 18  Trang 19  Trang 20

     

     

     

     

     

    Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

      Hà Phương Hoài

    Kỹ Thuật Truy Tầm

    Hoàng Vân

    Sưu tầm Nhạc Dân Ca

    Julia Nguyễn
    Xin vui ḷng liên lạc với  Trang Chủ về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
    Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
    Last modified: 05/04/14