Home T́m Ca Dao Diễn Đàn T́m Dân Ca Phổ Nhạc T́m Câu Đố T́m Chợ Quê Góp Ư Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
 
Ẩm Thực
Cảm Nghĩ
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Liên Mạng Thành Viên
Trang Chủ
Hồng Vũ Lan Nhi 1 & 2
Phong Thủy HKH
 

 
 

 

 
 
  • Hương Hoa Đất Nước - Trọng Toàn (Trang 7)

     

    Chổi tiên quét sạch chùa vàng,
    Sửa sang Phật lại để nàng đi tu.
     
    Chồng em vừa xấu vừa đen,
    Vừa kém nhan sắc vừa hèn chân đi.
    Chồng em rỗ sứt rỗ ś,
    Chân đi chữ bát, mắt th́ ngưỡng thiên.
    Bao giờ vào đám tháng giêng,
    Bắt chồng em đến khiêng chiêng cho làng!
     
    Chồng ǵ anh, vợ ǵ tôi,
    Chẳng qua là cái nợ đời chi đây
    Mỗi người một nợ cầm tay,
    Đời xưa nợ vợ, đời nay nợ chồng:
     
    Chợ Sài G̣n đèn xanh đèn đỏ,
    Anh coi không tỏ rơ anh ngỡ đèn màu.
    Rút gươm đâm họng máu trào,
    Để em ở lại kiếm nơi nào hơn anh.
     
    Chơi cho thủng trống long bồng,
    Rồi ra ta sẽ lấy chồng lập nghiêm.
    Chơi cho thủng trống long chiêng,
    Rồi ra ta sẽ lập nghiêm lấy chồng.
    (Trích ở Việt Nam phong tục cha Phan Kế)
     
    Chơi hoa cho biết mùi hoa,
    Hoa lê th́ trắng, hoa cà th́ nâu.
     
    Chơi trăng từ thuở trăng tṛn,
    Chơi hoa từ thuở hoa c̣n trên cây.
    Hoa thơm mất nhụy đi rồi,
    C̣n thơm đâu nữa mà người ước mơ.
     
    Ra đường thấy nhánh hoa rơi,
    Lấy chơn đạp xuống chẳng chơi hoa thừa.
    Ra đường thấy nhánh hoa rơi,
    Hai tay nâng lấy, cũ người mới ta.
     
    Chuối cậy ḷng chuối ḷng trinh,
    Chuối ở một ḿnh sao chuối có con.
     
    Chữ trinh đáng giá ngàn vàng,
    Từ anh chồng cũ đến chàng là năm.
    C̣n như yêu vụng dấu thầm,
    Họp chợ trên bụng đến trăm con người.
     
    Có ăn thiếp ở cùng chàng,
    Không ăn thiếp tách cơ hàn thiếp đi.
     
    Có chồng th́ mặc có chồng,
    C̣n đi chơi trộm kiếm đồng mua rau.
     
    Có duyên lấy được ông già,
    Ăn xôi bỏ cháy, ăn gà bỏ xương.
     
    Vô duyên vô phúc mắc phải anh chồng già,
    Ra đường người hỏi rằng: Cha hay chồng?
    Nói ra đau đớn trong ḷng,
    Ay cái nợ nần truyền kiếp, có phải chồng em đâu.
     
    Có người rủ thiếp đi tu,
    Thiếp rằng tu sợ lũ sư nó tồi.
     
    Có răng th́ lấy răng nhai,
    Không răng lại gậm chẳng sai miếng nào
     
    Có cô th́ chợ cũng đông,
    Cô đi lấy chồng th́ chợ cũng qua.
    Có cô th́ dượng cũng già,
    Không cô th́ dượng cũng qua một th́.
     
    Con c̣ lặn lội bờ sông,
    Gánh gạo đưa chồng tiếng khóc nỉ non.
     
    Con công tố hộ trên rừng,
    Mẹ ôi lạy mẹ xin đừng bỏ con.
    Con quạ nó đứng bên sông, .
    Nó than bớ má lấy chồng bỏ con.
     
    Con rắn không chân chạy năm rừng bảy rú,
    Con gà không vú nuôi chín mười con.
    Phải chi nhan sắc em c̣n,
    Anh lăn vô đó ch́u ḷn cũng ưng.
     
    Cô kia đen thủi đen thui,
    Phấn đánh vô hồi, đen cũng hoàn đen.
    Công anh làm rể Chương Đài,
    Ăn hết mười một mười hai vại cà.
    Giếng đâu th́ dắt anh ra,
    Chẳng th́ anh chết theo cà đêm nay.
     
    Công bất thành danh bất đáo,
    Có mặt đây nói láo rằng thương,
    Tôi về xứ sở vấn vương nơi nào?
     
    Cúc mai trồng lộn một bồn,
    Hai đứa ḿnh chồng vợ ai đồn mặc ai.
     
    600.
    Củi đậu nấu đậu ra dầu,
    Cưới em không được cạo đầu đi tu.
     
    Củi tre dễ nấu, chồng xấu dễ xài,
    Ham chi bóng sắc hành hài tấm thân.
     
    Cuốn sách Minh Tâm tay em cầm anh đọc,
    Thiện ác đáo đầu chung hữu báo,
    Cao phi viễn tẩu giả nan tàn.
    Hồi nào anh lấy em, nay anh đem dạ điếm đàng,
    Anh ơi! Trời cao có mắt, ông Trời nào để anh.
     
    Cực ḷng nên phải biếng dời,
    Biếng dời nên phải một nơi cực ḷng.
     
    Dao phay kề cổ máu đổ không màng,
    Chết thời chịu chết buông nàng không buông.
     
    Đâu đâu cũng có anh hùng,
    Xin em giữ trọn tam tùng th́ hơn.
     
    Đêm nằm bỏ tóc qua ḿnh,
    Thề cho bán mạng kẻo t́nh anh nghi.
     
    Đêm hôm người chẳng biết chi,
    Người như biết đến thiếp th́ hổ thay.
     
    Đêm năm canh năm vợ ngồi hầu,
    Vợ cả pha nước têm trầu chàng xơi.
    Vợ hai giải chiếu chia bài,
    Vợ ba coi sóc nhà ngoài nhà trong.
    Vợ tư giải chiếu quạt mùng,
    Vợ năm thức dậy trong ḷng xót xa.
    Chè than cháo đậu bưng ra,
    Chàng xơi một bát kẻo mà công lênh.
     
    Đêm qua anh nằm nhà ngoài,
    Để em thở vắn than dài nhà trong.
    Ứớc ǵ anh được vô pḥng,
    Loan ôm lấy 'phụng, phụng bồng lấy loan.
     
    Đi đâu mà chẳng thấy về,
    Hay là quần tía dựa kề áo nâu.
     
    Đùng đùng ngựa chạy qua truông,
    Mảng mê con đĩ luông tuồng bỏ con.
     
    Đưa em cho tới Rạch Chanh,
    Muỗi mồng cắn lắm cậy anh đưa về.
     
    Đưa tay vuốt ngực t́nh nhơn,
    Khoan khoan tự vận để khuyên lơn đôi lời.
     
    Em là con gái có chồng,
    Mồ cha những đứa đem ḷng nọ kia.
     
    Em thấy anh em cũng muốn chào,
    Sợ rằng chị cả giắt dao trong ḿnh!
    Đấy giắt dao, đây gươm kề nách,
    Thuận nhân t́nh cắt vách sang chơi!
     
    Khi về không lẽ anh đưa,
    Vái trời đừng nắng đừng mưa em về.
     
    Gá duyên không được th́ thôi,
    Tḥ tay vô túi rút dao đôi hủy ḿnh.
     
    Gái đâu có gái lạ đời,
    Chỉ c̣n thiếu một ông Trời không chim.
     
    Gái đâu có gái lạ lùng,
    Chồng chẳng nằm cùng,
    Nổi giận đùng đùng ném chó xuống ao.
     
    Gàu lành ai nỡ trét chai,
    Gái hư chồng để khoe tài nỗi chi?
     
    Giả đ̣ mua khế bán chanh,
    Giả đi đ̣i nợ thăm anh kẻo buồn.
    Gió đưa bụi chuối sau hè,
    Bụi môn trước cửa ai dè em hư.
     
    Gió đưa bụi chuối sau hè,
    Chàng nam thiếp bắc làm giàu ai ăn.
     
    Gió đưa thuyền gỗ sang sông,
    Hỡi ai trong ấy có chồng tôi không?
    Hai tay cầm hai quả bồng,
    Quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai.
    Nằm đêm vuốt bụng thở dài,
    Thương chồng th́ ít, thương trai th́ nhiều.
     
    Hai tay cầm hai trái bồng,
    Trái chát phần chồng, trái ngọt phần trai.
     
    Chính chuyên chết cũng ra ma,
    Lẳng lơ chết cũng chôn ra đầy đồng.
    Lẳng lơ cũng chẳng có ṃn,
    Chính chuyên cũng chẳng sơn son để dành.
     
    Lẳng lơ đeo nhẫn chàng chừa,
    Nhẫn thời mất nhẫn lẳng lơ hăy c̣n.
     
    Hỡi cô mặc yếm hoa tằm,
    Chồng cô đi lính cô nằm với ai?
    Cô đẻ thằng bé con trai,
    Chồng cô về hỏi: con ai thế này
    Con tôi đi kiếm về đây,
    Có cho nó gọi bằng thầy th́ cho.
     
    Khó thời đ̣n gánh đè vai,
    Tội chi làm mọn cho ai vày bừa.
    Khoát mùng ra thấy mùng không,
    Gối loan để đó lệ hồng tuôn rơi.
     
    Không chồng mà chửa mới ngoan,
    Có chồng mà chửa thế gian sự thường.
    Có chồng càng dễ chơi ngang,
    Đẻ ra con thiếp con chàng con ai?
     
    Không đánh bậu để bậu luông tuồng,
    Cầm roi đánh bậu th́ buồn dạ anh.
     
    Không thương nhau nữa th́ thôi,
    Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra.
    Bậu ra cho khỏi tay qua,
    Cái xương bậu nát, cái da bậu mềm.
     
    Kiến bất thủ nhi tầm thiên lư,
    Em đừng thấy anh nghèo tấn dị thối nan.
    Kiến bất thủ nhi tầm thiên lư,
    Anh làm trai phải xừ trí cho khéo khôn.
    Vợ nhà hay được chữ họ hôn oán thù.
     
    Kiểng xa bồn kiểng lại không xanh,
    Em có chồng rồi mấy thuở gần anh bao giờ.
     
    Lấy chồng chẳng biết mặt chồng,
    Đêm nằm mơ tưởng nghĩ ông láng giềng.
     
    Lấy chồng làm lẽ khỏi lo,
    Cơm nguội đầy rá cá kho đầy nồi.
    Thà rằng làm lẻ thứ mười,
    C̣n hơn chính thất những người đần ngu.
     
    Lấy chồng lấy lẽ khó thay,
    Đi cấy đi cày, chị chẳng kể công.
    Đến tối chị giữ lấy chồng,
    Chị cho manh chiếu, nằm không nhà ngoài
     
    Đêm đêm gọi những "bớ Hai".
    Trở dậy nấu cám, thái khoai, đâm bèo. (băm?)
    Lấy chồng từ thuở mười ba,
    Chồng chê tôi nhỏ chẳng nằm cùng tôi.
    Đến năm mười tám đôi mươi,
    Tôi nằm dưới đất chồng lôi lên giương.
    Một rằng thương, hai rằng thương,
    Có bốn chưn giường găy một c̣n ba.
    Ai về nhắn nhủ mẹ cha,
    Chồng tôi nay đă giao ḥa cùng tôi.
     
    Liễu tàu vụng chấm biếng xem,
    Lẳng lơ như bậu ai thèm bậu khoe.
     
    Lỗ mũi em th́ tám gánh lông,
    Chồng yêu chồng bảo tơ hồng trời cho.
    Đêm nằm th́ ngáy pho pho
    Chồng yêu chồng bảo ngáy cho vui nhà.
    Đi chợ th́ hay ăn quà,
    Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm.
    Trên đầu những rác cùng rơm,
    Chồng yêu chồng bảo hoa thơm giắt đầu.
     
    Lụy song sa đưa chàng xuống huyệt,
    Mai táng chàng rồi ly biệt ngàn năm
     
    Má miếng bầu coi lâu muốn chửi,
    Mặt chữ điền tiền lười muốn mua.
     
    Má ơi con má hư rồi,.
    Má c̣n trang điểm phấn dồi làm chi?
     
    Mảng coi bướm trắng cắn sợi dây đờn,
    Thất ngôn lời nói bạn hờn trăm năm.
     
    May cho ḿnh áo lá châu xá bông tây,
    Tại ḿnh ở bạc ngồi xuống đây lột trần.
     
    May gối luông bằng nỉ, may cho kỹ ḿnh nằm.
    Tại ḿnh ở bạc đem bằm gối luông.
     
    Mây muốn mưa trời chưa có chuyển,
    Muốn đem em về một kiểng hai quê.
     
    Mẹ gà con vịt chít chiu,
    Mấy đời mẹ ghẻ nâng niu con chồng.
     
    Mấy đời bánh đúc có xương,
    Mấy đời mẹ ghẻ biết thương con chồng.
     
    Mẹ ơi, con chẳng lấy đâu,
    Dầu xa dầu gần lấy khách mà thôi.
    Lấy khách được mặc áo đôi,
    Được đi giày đỏ, được ngồi chiếu cao.
     
    Chúa Tàu mở hội bên Ngô (Tàu)
    Cở sao bảo phướn sang chùa An Nam
    (tức việt Nam)
     
    Thà rằng chẳng biết cho cam,
    Biết ra kẻ bắc người nam thêm sầu.
     
    Cột buồm mà nghĩ cây cau,
    Thấy thuyền thủng nát, nghĩ Tàu thằng Ngô (Tàu)
     
    C̣n tàu, Tàu bán vải sô,
    Tàu về mới biết xi xô bạc t́nh.
     
    Ba mươi Tết, Tết lại ba mươi,
    Vợ thằng Ngô đốt vàng cho chú khách.
    Một tay cầm cái dù rách,
    Một tay xách cái chăn bông.
    Em đứng bờ sông, em trông sang bên nước người.
    Hỡi chú chả ơi, là chú chả ơn
    Một tay em cầm quan tiền,
    Một tay em xách thằng bồ nh́n.
    Em ném xuống sông,
    Quan tiền nặng th́ quan tiền ch́m.
    Bồ nh́n nhẹ th́ bồ nh́n nồi ?
    Ai ôi! Của nặng hơn người.
     
    Tham vàng lấy phải thằng Ngô (Tàu),
    Đêm nằm hú hí như vồ đập bông.
     
    Thà rằng ăn cá giấc trôi,
    Chẳng thà lấy khách mọc đuôi trên đầu.
     
    Mẹ ơi con muốn lấy chồng,
    Con ơi mẹ cũng một ḷng như con.
     
    Mẹ ơi con đă có thai,
    Con ơi mẹ cũng được vài tháng nay.
    Mẹ ơi con đẻ hôm nay,
    Con ơi mẹ cũng đẻ ngay bây giờ.
     
    Mẹ ơi quan chánh đ̣i hầu,
    Mua chanh cùng khế gội đầu cho trơn.
    (Tai nghe quan huyện đ̣i hầu)
     
    Mèo lành ai nỡ cắt tai,
    Gái hư chồng để kêu nài ai thương.
    Một mai thiếp có xa chàng,
    Đôi bông thiếp trả đôi vàng thiếp xin.
    (Theo lời ô. Thọ Vân, người biết ít nhiều về nghề thợ bạc, th́ đây không phải là
    tánh tham... 1) đôi bông “đôi búp mù u”  là một vật bắt buộc phải có trong lễ cưới, đôi bông kể là của cha mẹ chồng; 2) đôi vàng, có lè là vợ chồng sắm về sau)
     
    Mới yêu th́ cũ cũng yêu,
    Mới có mĩ miều, cũ có công lênh.
     
    Muốn cho gần bến gần thuyền,
    Gần cha gần mẹ, nhân duyên cũng gần.
     
    Muốn cho gần mẹ gần cha,
    Khi vào thúng thóc khi ra quan tiền.
     
    Ngày mai lên thẳng rừng giồng,
    Kiếm gan công mật cóc thuốc chồng theo anh.
     
    Ngó lên mây bạc trời hồng,
    Anh không biểu bậu bỏ chồng theo anh.
     
    Người ta thích có nhiều chồng,
    Tôi đây chỉ thích một ông thật. bền.
     
    Thật bền như tượng đồng đen,
    Trăm năm quyết với cùng em một ḷng.
     
    Nhện sa xuống nước nhện lại nổi ph́nh,
    Trước kiếu huynh kiếu đệ sau kiếu người t́nh tôi lui.
     
    Nhờ ơn cô bác giúp lời,
    Chị em giúp của ông Trời định đôi.
     
    Những người béo trục béo tṛn,
    Ăn vụng như chớp đánh con cả ngày.
     
    Nước dưới sông khi mặn khi lạt,
    Mây trên trời cụm bạc cụm xanh,
    Mấy thuở em có chồng đi tắt về quanh thăm chàng.
     
    Nước trong giếng đá hơi phèn,
    Coi em cũng lịch lại hèn mẹ cha.
     
    Nước trong khỏa múc một vữa,
    Thương em cho trọn một mùa tháng giêng.
     
    Những người phinh phính mặt mo,
    Chôn đi chữ bát th́ cho chàng màng.
     
    Ớt nào là ớt chẳng cay,
    Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng.
    Vôi nào là vôi chẳng nồng,
    Gái nào là gái có chồng chăng ghen.
     
    Phải chi lên được trên trời,
    Mượn gươm Hoàng đế giết người bạc ân.
     
    Phấn dồi mặt nọ tốt tươi,
    Thuyền em chở được mấy mươi anh hùng.
    - Thuyền tôi đáy rộng lườn dài,
    Xưa kia có chở quan tài cha anh.
     
    Phụng hoàng bay bổng xè đuôi,
    Choàng tay qua cổ với tôi bớ ḿnh.
    Phụng hoàng lẻ bạn sầu tư,
    Tôi đây lẻ bạn cũng như phụng hoàng.
     
    Ra về không lẽ về luôn,
    Để khăn xéo lại, lệ tuồng em chùi.
     
    Rơ ràng giấy trắng mực đen,
    Duyên ai phận nấy chớ ghen mà gầy.
     
    Rộng đồng th́ gió thổi luôn,
    Khi vui con chị khi buồn con em.
     
    Rủ nhau đi cúng chùa Tiên,
    Cúng cam cúng quít kính dưng ông thầy.
     
    Sáng ngày ra đứng cửa đông,
    Xem một quẻ bói lộn chồng được chăng?
    Ông thầy gieo quẻ nói rằng:
    Lộn th́ lộn được nhưng năng phải đ̣n.
     
    Mồ cha đứa có sợ đ̣n,
    Miễn rằng lấy được chồng gịn th́ thôi.
     
    Sầu riêng cơm chả buồn ăn,
    Đă bưng lấy bát lại dằn xuống mâm.
     
    Soi gương c̣n mặt mũi nào,
    Đă rỗ lại xấu soi vào sao đang.
     
    Sớm mai đi chợ G̣ Vấp,
    Mua một xấp vải,
    Đem về con hai nó cắt,
    Con ba nó may,
    Con tư nó đột,
    Con năm nó viền,
    Con sáu đơm nút,
    Con bảy vắt khuy,
    Anh bước cũng ra đi.
    Con tám níu, con chín tŕ.
    mười ơi! Sao em để vậy c̣n ǵ áo anh?
     
    Song song hai ngọn gươm trường,
    Chết anh anh chịu buông nường không buông.
     
  • Tập 1

    Trang 1  Trang 2  Trang 3  Trang 4  Trang 5 Trang 6  Trang 7  Trang 8  Trang 9  Trang 10 Trang 11  Trang 12 

    Tập 2

    Trang 13  Trang 14  Trang 15  Trang 16  Trang 17 Trang 18  Trang 19  Trang 20

     

    Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

      Hà Phương Hoài

    Kỹ Thuật Truy Tầm

    Hoàng Vân

    Sưu tầm Nhạc Dân Ca

    Julia Nguyễn
    Xin vui ḷng liên lạc với  Trang Chủ về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
    Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
    Last modified: 05/04/14